Thạch Hạo đứng trên pháp khí, lau sạch vết máu nơi khóe miệng, đây cũng không phải giả bộ hay là lừa gạt kẻ khác, mà thương thế của nó thật sự rất nghiêm trọng.
Chiến một trận với Thạch Nghị, nội thương và ngoại thương đủ khiến nó tàn phế rồi, Trùng Đồng giả quả rất đáng sợ, trận chiến đó dù thân thể Thạch Hạo có mạnh mẽ đi chăng nữa thì cũng bị tổn hại nghiêm trọng.
Ngoại trừ trọng thương do địch thủ tạo thành thì nó vẫn có một vết thương vô cùng đặc biệt, nơi ngực xuất hiện một lổ lớn gần như bị xé rách ra, mà mấy khúc xương ngực cũng bị bẻ gẫy.
Chí Tôn cốt bị k*ch th*ch mà thức tỉnh, vừa chém giết địch thủ mà lại vừa gây tổn thương cho bản thân, chân cốt hiện tại vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành nên không bị khống chế, tạo thành hậu quả vô cùng đáng sợ.
Thạch Hạo nhíu mày, muốn trở về thế giới hiện thực thì phải tới những vị trí nhất định để thoát khỏi mảnh thế giới tinh thần này, mà hiện tại muốn xông qua biển người này thì nói rất là dễ.
Có thể nhận biết được, từng cặp mắt bất thiện đang rơi trên người nó, trong đó không chỉ có một vị Tôn giả, muốn rời đi nơi này chắc chắn không thể tránh khỏi những cuộc huyết chiến.
Duy để nó vui mừng chính là, sau khi chém giết được Kim Chu đã thu được một lượng lớn thần năng, gia tốc việc khôi phục thương thế, nếu không có thủ đoạn quá mức nghịch thiên của Trùng Đồng thì tinh khí thần của nó hẳn là vô cùng dồi dào mới đúng.
Muốn hồi phục lại như cũ, chỉ dựa vào bảo dược huyết nhục thì còn chưa đủ mà còn cần phải có thời gian, lấy sức mạnh bản nguyên của chính mình chậm rãi tẩm bổ cho thân thể, như vậy mới có thể trở lại trạng thái đỉnh cao được.
Trên bầu trời vẫn còn đang đại chiến, Nguyệt Thiền tiên tử và chàng trai trong lửa thần đã tạo nên lực phá hoại cực kỳ đáng sợ, đột phá cực hạn sức mạnh cho phép ở nơi này đến mấy lần, quấy nhiễu pháp tắc thiên địa của vực này.
Sắc mặt Vực Sứ biến đổi, việc này sẽ ảnh hưởng tới Hư Thần giới, dễ dàng khiến cho các loại trật tự bị hỗn loạn.
Trước đó, bởi vì song Thạch giao chiến, lực phá hoại kinh người, quấy nhiễu nghiêm trọng tới quy tắc trật tự của một vực này cho nên hắn mới giáng lâm, gia hạn một tháng sau đến chiến trường Thiên Không quyết đấu.
Lúc này, Vực Sứ rất muốn kêu dừng lại thế nhưng lại kìm nén, có thể đợi thêm một chút thì hai người này sẽ phân ra thắng bại.
Đồng thời, hắn cũng có chút hoảng sọ, song Thạch đã đủ kinh người rồi, giờ lại xuất hiện một đôi nam nữ trẻ tuổi nữa, thật là đương đại đầy kinh diễm, giống như trở lại thời huy hoàng nhất của thượng cổ.
Thạch Hạo đạp trên bảo kính Toan Nghê, chậm rãi di chuyển, một bên cẩn thận đề phòng một bên muốn rời khỏi nơi này.
"Xoẹt!"
Trong đám người, có một luồng ánh sáng xanh lục bay tới, cứ như là đại ấn ép mạnh xuống, mang theo sương mù mờ mịt, tản ra gợn sóng mạnh mẽ.
Thạch Hạo vung tay một cái, ánh sáng xanh lục kia ầm ầm nổ tung, hiện ra chín chữ cổ lấp lánh cứ như là tia chớp quấn lấy nhau, hình thành một nhà lao.
Đáng tiếc nơi đây quá nhiều người nên không tài nào xách định được người nào đã đánh ra bảo thuật này, nhưng chắc chắn là một vị Tôn giả, thủ đoạn như thế này không phải một người bình có thể làm được.
Thạch Hạo mở bàn tay ra, trong lòng bàn tay lần lượt xuất hiện từng ngôi sao giống như là vũ trụ tinh không vậy, hồ quang điện đan xem lẫn nhau, sáng chói kinh người.