"Ầm!"
Chỉ có một đòn liền khiến cho bầu trời bạo động, phù văn màu đỏ thẫm lít nhít, một con Chu Tước ngạo thị trời cao, cánh chim xinh đẹp, ánh đỏ như là dung nham mãnh liệt trào dâng.
Kim Chi thở dài, nhắm mắt nghênh chiến.
Hắn biết được, vị "đạo huynh" kia sẽ không giúp đỡ, đôi bên chỉ là lợi dụng lẫn nhau, ai cũng hi vọng người kia xuất thủ trước sau đó bản thân đục nước béo cò mà thôi.
Kim Chu há miệng chính là một vầng thần hà trắng xóa, vụt ngang trời ngăn lại thần tước màu đỏ kia, tỏa ra một gợn sóng vô cùng mạnh mẽ.
Ánh đỏ lóe lên, lửa Chu Tước hạ xuống cứ như là một dòng sông lửa, khiến nơi đây trở nên ngập tràn ánh lửa.
Hiển nhiên, đây cũng không phải là dòng sông thật sự mà là tơ nhện, óng ánh trong suốt, dẻo dai cực kỳ, rất khó phá hủy, thế nhưng lửa Chu Tước lại là khắc tinh của nó.
Ánh mắt của Kim Chu trở nên u ám, lúc này không ngừng há miệng phun ra tơ nhện cứ như là những dòng sông tuôn thẳng ra ngoài.
Lần này, tơ nhện mà hắn phun ra hoàn toàn khác trước, không còn trắng xóa óng ánh mà nhiễn phải sương máu, đỏ đậm như tơ máu, hóa thành sương mù.
Kim Chu vốn không có độc, được xưng là Thánh Chu thế nhưng nếu diễn biến hết sức thì vô cùng cực đoan.
Sương máu tràn ngập hóa thành những phù văn kỳ lạ, không ngừng dây dưa trong hư không bao phủ về phía Thạch Hạo hòng nhốt lại pháp tướng Chu Tước của nó.
Đây chính là thủ đoạn tế luyện máu Kim Chu của Kim Chu, dung hợp với sương mù độc thi thượng cổ, như vậy có thể chém giết Tôn giả, vô cùng tàn nhẫn, giết người trong vô hình.
Thạch Hạo thất kinh, đến cảnh giới này thì độc cũng không có tác dụng gì nữa, không ngờ một khi triển khai lại kinh người đến thế. Vì vậy, nó rất cẩn thận, lấy ra một pháp khí thử đánh về phía trước, kết quả khi dạm vào tơ nhện màu máu ấy thì liền mục nát.
"Độc tố mạnh thật, đều do phù văn hóa thành, có thể hủy đi bảo cụ, tự nhiên có thể chém giết thân thể của tu sĩ."
Thạch Hạo né qua sương máu, khống chế lửa thần, bốn kích Chu Tước thái cổ một khi triển khai tự nhiên sẽ có ánh lửa dâng trào, nó muốn đốt trụi đám sương mù này.
Nhưng mà, lửa cũng không có mấy hiệu quả với đám sương mù này, tuy rằng tơ nhện sương máu đang bị thiêu đốt thế nhưng thời gian lâu sau cũng chưa chắc có thể dọn dẹp sạch sẽ.
Kim Chu hét dài, khống chế tơ nhện màu máu có thi độc, muốn nhốt lại Chu Tước, cùng lúc đó, nó hiện ra bản thể, tám cái chân nhện kéo căng ra, cứ như là tám thanh chiến mâu màu vàng vậy, nhanh chóng đâm tới.
Thạch Hạo dùng tay phải chém mạnh tới, hóa thành cánh chu tước màu đỏ thẫm kèm theo ánh lửa, keng một tiếng, hai phù văn màu vàng va chạm vào nhau, Kim Chu Tôn giả vẻ mặt đột biến, nhanh chóng rút lui. Chỉ một đòn này liền khiến cho chân nhện của nó đau nhức, tuy chưa có chém trúng thật sự thế nhưng cũng khiến cho nó hoảng sợ rồi.
Thạch Hạo lao tới, đánh tan một đám sương máu, cả người được ánh đỏ bao phủ, xông thẳng tới Kim Chu, triển khai công kích bén nhọn nhất.