"Cuộc chiến giữa hai thiếu niên Chí Tôn sẽ kết thúc như vậy ư?"
"Chuyện gì thế này, Thạch Hạo tiêu diệt Thạch Nghị ư, quá mơ hồ nhìn không rõ gì cả, không biết nơi đó cụ thể diễn ra như thế nào?!"
Chiến trường màu đen kia nổ tung, những gợn sóng giữa trường vô cùng kịch liệt, phá hủy tất cả, sóng lớn như biển đập nát toàn bộ lan can và tảng đá lớn trong sân thi đấu.
Tôn giả đều trợn tròn mắt, vận chuyển đại thần thông quan sát thật kỹ lưỡng, chuyện này thật sự nằm ngoài ý muốn, Thạch Nghị vận dụng Chí Tôn cốt trong truyền thuyết, phóng ra 'Thượng Thương kiếp quang', được xưng là có thể chém giết mọi địch thủ trên thế gian này, nhưng kết quả lại bị chuyển đổi.
"Nghị nhi sao có thể thất bại, sao có thể chết được chứ?!" Những thúc bá của Thạch Nghị trong Võ Vương phủ chấn động, thanh âm run run, sắc mặt tái nhợt, cảm giác như đã đánh mất tất cả.
Tuy rằng không thể nhìn thấy rõ được tình hình trận chiến giữa trường đó, thế nhưng cái bóng người mơ hồ cùng với tiếng gào thét đầy đau đớn đó vẫn để cho bọn họ biết được chuyện đáng sợ như thế nào đã diễn ra.
"Trùng Đồng giả lại bại, ở thời thượng cổ chính là tồn tại vô địch, ngay cả Thần Ma cũng phải tránh lui, không ngờ lại có kết thúc như thế mà." Kim Chu lầm bầm, tràn ngập vẻ không cam, trong mắt lộ một tia ác độc dữ tợn.
Hỏa Hoàng, Thạch Hoàng, Mộc Hoàng đều triển khai thần thông, con mắt phát ra phù văn nhìn xuyên hư vọng, nhìn thấy được cảnh tượng đang diễn ra ở giữa trường thì không khỏi hít vào một hơi lạnh.
Mà lúc này, ánh sáng rực rỡ của những gợn sóng kia rốt cuộc cũng mờ đi, những người khác cũng có thể thấy rõ được ở bên trong.
"A, Thạch Nghị xong rồi, Thạch Hạo nhất định sẽ thắng!"
Mọi người kinh ngạc thốt lên, chấn động không gì sánh nổi.
Thạch Hạo thân hình cao ráo, tóc dài rối tung, có một loại tư thế quân lâm thiên hạ, toàn thân lấp lánh những ký hiệu thần bí, nó kéo rời một chân của Thạch Nghị, đầm đìa máu tươi.
Thạch Nghị lảo đảo về sau, vừa nãy bị giam cầm thân thể nên hắn quyết đoán bỏ đi cái chân, phải nhanh chóng thoát khỏi tình trạng này, cho nên đã gặp phải trọng thương khó mà tưởng tượng nổi.
Hắn tóc tai bù xù, hiện tại dù chỉ còn lại một tay và một chân, vết máu loang lổ, chiến y trở nên rách nát, trên mặt không còn chút màu máu nào, vô cùng trắng xám.
Thiếu niên như thần này hiện tại rất chật vật, gần như bị chém đôi!
Kết quả như vậy, nếu như hắn vận dụng Trùng Đồng thì hai ngươi vẫn hòa nhau, hai bên đều có thắng có bại, ai cũng chẳng kiếm được lợi lộc gì, nhưng sau khi vận dụng Chí Tôn cốt thì lại gặp phải đại nạn.
"Ngươi không phải, chung quy lại cũng không phải là của ngươi." Thạch Hạo nói, đứng ở nơi xa thần uy lẫm liệt.
Đây thể hiện sự chênh lệch rõ ràng giữa hai thiếu niên Chí Tôn này, một người khí khái anh hùng, một người lại run rẩy, ai mạnh ai yếu thì có thể biết ngay.
Hai mắt Thạch Nghị phát sáng, nhìn chằm chằm Thạch Hạo không rời mắt, trong mắt lóe lên ký hiệu như muốn nhìn xuyên thấu cả người Thạch Hạo.
Từ đầu đến cuối, hắn cảm thấy trên người đối phương có một luồng khí tức thần bí, có thể làm tan rõ thiên phú của hắn. Thạch Nghị cho rằng, trên người Thạch Hạo rất có khả năng có một pháp khí thần linh vô cùng đặc biệt, ngăn cách tất cả.
Cho nên, hắn cũng vận dụng bảo cụ thần linh hư không chiến kích của chính mình, tiến hành đề phóng, kết quả lại phát hiện mình phán đoán hoàn toàn sai!
"Chí Tôn cốt... trùng sinh!" Con mắt của Thạch Nghị như là thần điện, phát ra một tiếng gào thét tràn đầy đau đớn không cam.