Máu rất nóng, bên trong kèm theo cả màu vàng, tỏa ra thần quang vô cùng xinh đẹp bắn mạnh lên cao!
Đây cũng không phải là máu bình thường mà gần như đã hóa thần, lạnh lẽo ướt át mà lại óng ánh trong suốt, xẹt qua bầu trời, lộng lẫy vô cùng, nhưng cũng có chút khiến người khác giật mình.
"Thất bại, Thạch Nghị bỏ mạng!" Có người kêu to.
Cổ của Thạch Nghị bị cắt ra, máu tươi đầm đìa, trong màu đỏ tươi còn mang theo ánh vàng nhuộm đỏ bầu trời, chấn động mỗi người.
"Không, Nghị nhi!" Có người kêu to, đó chính là người của Võ Vương phủ, bọn họ thật sự không thể tin được, khó mà tiếp nhận được sự thật này.
"Không thể, Trùng Đồng giả sao bại được chứ? Thời kỳ thượng cổ, bọn họ chính là vô địch thiên hạ, dù là Thần cũng không thể ngăn cản được, xưa nay chưa từng bại!" Tôn giả của hồ Ma Linh rống to.
Nơi đây trở nên sôi trào, tất cả mọi người đều trợn tròn hai mắt.
Hư Thần giới bạo động, cứ như là một nồi nước sôi khó bình tĩnh được.
Chỉ trong nháy mắt mà thôi, tất cả mọi thứ diễn ra khiến mọi người nghẹt thở, thắng bại đã phân ư? Mọi người chờ mong rất lâu rồi.
Đột nhiên, trong giây lát này tựa như hình ảnh bị ngắt quãng, hàng loạt cảnh tượng và hình ảnh gần như là bất động.
Mọi người khiếp sợ, sự sôi sục như đông cứng, ai thắng ai thua? Âm thanh như là biến mất, rơi vào tình trạng bất động như vĩnh hằng kia!
Ở giữa chiến trường, Thạch Hạo cứ như là một con Côn Bằng, thần uy cái thế, bế nghễ nhân gian, cánh tay phải chấn động, kim quang óng ánh khiếp người, hóa thành cánh đại bàng quét đứt yết hầu của địch thủ, máu tươi vọt cao trời xanh.
Thạch Nghị bay ngược ra sau, cổ bị cắt ra, đầu lâu như muốn rơi xuống đất, máu thần nhuốm đỏ trời không!
Đây là một hình ảnh rất kỳ lạ, toàn bộ động tác như chậm lại, mỗi một cảnh tượng đều rất chậm, khiến người khác nhìn vô cùng rõ ràng.
Đây chính là kết thúc của đại quyết chiến này sao?
Mọi người như rơi vào trạng thái kinh khủng giống với hình ảnh đang nhìn, người người lạc vào trong cảnh giới kỳ lạ, trong đó cảm nhận được thần uy và máu tươi kia, ai thắng ai thua, đều ở thời khắc này.
"Ầm!"
Đột nhiên, một luồng sức mạnh khổng lồ ngập trời đánh vỡ giây phút yên tĩnh đầy ngắn ngủi này, những hình ảnh rạn nứt như là một thứ bằng sứ vô cùng tinh xảo bị đánh vỡ, những vết rách xuất hiện dày đặc sau đó nổ nát.
Hình ảnh như quay chậm này thức tĩnh, sau đó gia tốc rồi khôi phục lại trạng thái bình thường.
"Xảy ra chuyện gì?" Mọi người kêu to, ngay cả Tôn giả cũng biến sắc, cảm giác như thời gian ngưng lại.
"Tại sao, giống như là đang tìm hiểu dòng sông thời gian, trong nháy mắt hình ảnh bị ngắt quãng." Có cường giả nói nhỏ.
Hình ảnh bất động và ổn định được giải phóng, toàn bộ những cảnh này đều sống động trở lại, giữa chiến trường Thạch Hạo vẫn thần uy lẫm liệt, sừng sững một phương, cả người dâng trào kim quang.
Mà bên khác, càng khiến người khác khiếp sợ hơn!
Thạch Nghị đang bay ngược ra sau, thế nhưng những dòng máu đỏ kia lại chảy ngược lại, máu thần màu vàng lại đi vào trong cổ họng hắn, máu tươi nhuộm đỏ trời cao biến mất sạch sẽ, không tồn tại chút máu tươi xinh đẹp nào nữa.
"Cái gì?!"
Mọi người kinh ngạc thốt lên, ngay cả đám Mộc Hoàng đều đứng thẳng dậy, ngơ ngác nhìn chiến trường, không thể nào tưởng tượng nổ, đây là thủ đoạn chấn động thế gian cỡ nào chứ?
Rõ ràng Thạch Nghị đã bỏ mình, đầu lâu gần như rớt xuống đất, nhưng kết quả lại nghịch chuyển, máu tươi màu vàng chảy ngược, cái cổ bị chém gần đứt lìa kia từ từ khép lại.
Việc này không thể dùng từ kỳ tích để hình dung được, bởi mỗi người đều nhìn thấy, ban nãy hắn gần như đã chết đi, đầu lâu suýt chút nữa bị chém đứt.