Thạch Nghị bay ngang va thẳng vào tảng đá lớn màu vàng, chiến trường Thiên Không vỡ nát khắp nơi, lực mạnh của hai người giao nhau liền chia năm xẻ bảy.
"Ầm!"
Thạch Hạo đuổi tới, một cước đạp xuống mạnh mẽ cực kỳ, tựa như là một bàn chân bằng sắt, xán lạn và chói mắt.
Thạch Nghị nằm dưới mặt đất né tránh cứ như là một con giao long tránh né mũi nhọn trong chiến trường Thiên Không đầy tơi tả này.
Sau một cước đó, Thạch Hạo lao tới như là Bát Bộ Cản Thiền, nhanh như ma quỷ xuất hiện cách hắn không xa, đấm ra một quyền, công chính ôn hòa, thế nhưng lại khiến cho toàn bộ chiến trường rung động phát ra những tiếng nổ vang.
"Răng rắc!"
Có thể nhìn thấy rõ ràng, những tảng đá lớn lơ lững trên vòm trời của chiến trường đã rạn nứt này bắt đầu rơi xuống bên dưới.
"Phù!"
Mắt Thạch Nghị dâng lên lửa thần, ánh đen xuất hiện, nói chính xác hơn chính là những ký hiệu thần bí đang xây dựng nên chùm sáng này, chẳng khác gì ánh lửa cả, phong tỏa trời cao, ngăn cản truy binh.
Thạch Hạo hừ lạnh, hai tay giương ra như là đại bàng giương cánh, hay tay đều là màu vàng óng, con mắt thì b*n r* hai chùm sáng, thần võ cực kỳ, nhằm thẳng phía trước.
Hai tay của nó không ngừng kết ấn, ký hiệu màu vàng xuất hiện dày đặc, còn giống như là những ngôi sao trên trời cao, in dấu ở trong hư không va chạm với ngọn lửa màu đen kia.
"Bùm!"
Cái gọi là lửa đen cũng chỉ là những ký hiệu thần bí mà thôi, khi sức mạnh khổng lồ kia trùng kích tới thì ầm ầm rung động, gần như bị dập tắt.
"Thật mạnh, đây là thần thông gì, vậy mà có thể đối đầu với sức mạnh Trùng Đồng!" Sắc mặt mọi người đều đại biến, lộ ra vẻ khó tin.
Thời thượng cổ, Trùng Đồng vừa hiện ai có thể so tài? Được xưng là trời sinh Thần Nhân, đánh đâu thắng đó. Đôi mắt ấy bao hàm áo nghĩa vô tận, không thể địch lại được.
Nhưng hôm nay, Trùng Đồng lại bị Thạch Hạo khắc chế khiến người khác khó mà tin được, tục truyền vào thời thượng cổ, Trùng Đồng giả cơ bản chưa hề bị bại, không ai địch nổi!
Vù một tiếng, hai thiếu niên lại xông vào quyết đấu với nhau, sau đó lại rút lui, cả người Thạch Hạo đều xuất hiện hoa văn màu vàng, cũng không có biến hóa đặc biệt gì.
Thân thể Thạch Nghị lắc lư, khóe miệng cháy máu, bị thương rất nặng, dĩ nhiên lần quyết đấu vừa rồi đã chịu thiệt thòi lớn.
"Thật lợi hại, tên nhóc này quả là nghịch thiên. Có thể trọng thương Trùng Đồng, trước đó rất nhiều người không coi trọng hắn trong trận chiến này, nhưng giờ thì có cảm tưởng ra sao?" Có người nói nhỏ.
"Đừng vội, trận chiến này còn chưa hạ màn, ai mạnh ai yếu còn rất khó nói."
Sương mù mông lung, vẻ mặt Thạch Nghị lạnh lùng, ánh sáng thần thánh trong mắt trái ọc ọc cứ như là chất lỏng đang chảy ra ngoài bao vây lấy mình, kèm theo đó là một trận hương thơm như lan.
Cơ thể hắn run rẩy, các khớp xương di động, những tiếng vang cứ như đang rang đậu vang lên không dứt, cũng kèm theo âm thanh sấm sét khi giông tố nổi.
Vết thương toàn thân nhanh chóng mờ đi, xương gãy nối liền, cả người Thạch Nghị phát sáng, mỗi tấc trên cơ thể đều sáng rực chói mắt, hắn được hà huy thánh khiết bao lấy tỏa ra thần uy cực kỳ.
"Leng keng!"
Cũng trong lúc đó, trên người hắn truyền ra những tiếng kêu của kim loại, kinh sợ hồn người, từng miếng như là giáp trụ óng ánh xuất hiện, chậm rãi bao trùm lấy thân thể hắn.
"Ồ, đúng như trong truyền thuyết, Trùng Đồng có sức mạnh sáng tạo, tạo ra được thần giáp thích hợp cho bản thân."
Nơi xa trên không trung, Ma nữ lộ vẻ kinh ngạc, bàn tay trắng như tuyết day day cái trán, cặp mắt to xinh đẹp tràn ngập vẻ kinh ngạc, bộ dáng suy tư xuất hiện.