Chuông lớn màu vàng rực rỡ hào quang, bên trên khắc đầy ký hiêu, tiếng chuông ngân vang hóa thành tiếng tụng kinh, những gợn sóng màu vàng khuếch tán ra bên ngoài.
Nơi xa xa, rào chắn của chiến trường Thiên Không bị gãy mấy cái, tất cả đều bị tiếng chuông xoắn đứt, mà Thạch Hạo thì đang đứng trước chuông sừng sững không ngã.
"Keeng!"
Nó tung ra hết quyền này tới quyền khác lên trên chuông lớn, tư thế mạnh mẽ sức mạnh nặng nề.
"Ồ, xuất hiện biến hóa!"
Mọi người kinh ngạc trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm giữa trường.
Những ký hiệu trên chuông lớn dày đặc hóa thành kinh văn hữu hình từ từ tróc ra, giống như là áo cà sa trùm tới Thạch Hạo, tiếng kinh văn vang lên điếc tai.
"Bùm!"
Thạch Hạo dùng sức tránh thoát, không ngừng kết ấn đánh văng chiếc áo này ra xa.
Cảnh tượng này có chút thần kỳ, ký hiệu màu vàng tróc ra tạo thành áo thần bao phủ lấy Thạch Hạo, như muốn phong ấn nó vào bên trong.
Toàn thân Thạch Hạo phát ra ánh lửa, có đạo hỏa của bản thân và cũng có hỏa Chu Tước, không ngừng bốc cháy hừng hực, thiếu đốt nhấn chìm cả áo thần phù văn này.
"$%^...."
Tiếng kinh văn không tên vang lên, chiếc chuông lớn kia buông xuống vạn sợi dây lụa, những ký hiệu cổ xưa lấp lóe trên thành chuông, sau đó bay lên lại trùm về phía Thạch Hạo.
"Chuyện gì thế này, nghe cứ như là tiếng tụng kinh, như là các thần đang ngâm xướng vậy!" Hỏa Linh Nhi lộ vẻ ưu sầu.
Giữa không trung, kinh văn như gợn sóng, kéo dài vô cùng, từ trên thành chuông không ngừng buông xuống tạo thành ký hiệu màu vàng bao phủ lấy Thạch Hạo khiến cho nó chịu phải sự trói buộc.
Cuối cùng, âm thanh kinh văn còn điếc tai hơn cả thiên lôi, phù văn hừng hực, kim quang nhấn chìm cả thiên địa, bao bọc toàn bộ thân thể nó ở trong.
"Đây chính là luyện thần nhập đạo binh, dùng làm binh hồn!" Một Tôn giả than thở.
Mọi người đều thất kinh, Thạch Nghị tuổi còn rất nhỏ mà lại hiểu biết tới mức này. Luyện hóa Thạch Hạo thành binh hồn, đây tuyệt không phải là thứ mà ở tuổi của hắn có thể chạm tới được.
Thạch Hạo hừ lạnh một tiếng, khí tức biến đổi, thần hi vô vận trong cơ thể hóa thành chiếc lò thần, từng chiếc lò thần nhỏ óng ánh qua lại trong máu thịt, mà ngay cả người nó cũng như thế, chẳng khác nào hóa thành một chiếc lò vĩnh hằng.
Thời khắc này, mặc cho đạo binh kia chìm nổi thì cũng không tài nào thương tổn tới nó. Ngược lại, lò lửa thân thể này lại phát sáng bắt đầu rút lấy sức mạnh ngoại giới, tiêu hóa những ký hiệu từ đạo hỏa kia cho bản thân.
"Ồ, biến hóa thật kỳ lạ, tên Thạch Hạo thật nghịch thiên, nó dùng phù văn hóa thành lò lửa, ngay cả vương hầu cũng không được vài người có thể làm được!"
Mọi người thán phục, cuộc đại chiến của hai người họ Thạch này quá mức kinh khủng, hai người đều là kỳ tài ngút trời, biểu hiện kinh người.
"Keeeng!"
Cuối cùng, Thạch Hạo xông lên tận trời cao, bản thân hóa thành thanh kiếm, cứ như là một tiên kiếm tuyệt thế lộ ra sự sắc bén tuyệt đỉnh chém phá mấy xanh, keng một tiếng cắt đứt áo thần được hóa thành từ ký hiệu kia.
"Keeng!"
Đồng thời, nó bổ ra một kiếm chém thẳng lên trên chuông lớn màu vàng kia, lúc này chiếc chuông không ngừng run bần bật, trong ánh mắt giật mình của mọi người thân thể Thạch Hạo hóa thành kiếm, tức giận chém nát chuông lớn.
Sau mấy chục kiếm, hai bên đều phát ra ánh sáng lờ mờ, chuông lớn run lên mà Thạch Hạo cũng biến lại chân thân, dùng nắm đấm nện mạnh vào chuông lớn.
"Răng rắc!"
Rốt cuộc cũng xuất hiện vết rạn nứt màu vàng, chuông lớn phát ra tiếng giòn tan, nhanh chóng rạn nứt.
"Sao, chuông lớn bị phá, đạo binh của Nghị nhi muốn hủy diệt!" Rất nhiều người của hồ Ma Linh vẻ mặt rất khó coi, ai nấy cũng đều tức giận.