Ánh đen sáng rực, luồng sáng đen này cứ như là lửa U Minh đến từ địa ngục vậy, bên trong vẻ uy phong còn mang theo cả khí thế hủy diệt, hư không bị thiêu đốt tới mức vặn vẹo, gần như sụp đổ.
Việc này khiến người khác sợ hãi, sức mạnh này kh*ng b* tới cỡ nào!
Con mắt của một người b*n r* ánh lửa, đây là chuyện đáng sợ như thế nào? Mọi người đứng ở bên ngoài, không phải cảm thấy nóng nực mà là lạnh toác cả người.
Rốt cuộc Trùng Đồng giả cũng sử dụng đến thần uy thiên phú của hắn, quả nhiên đáng sợ.
Thạch Hạo thân thể lướt sang ngang, vốn là thừa dịp chiếm được tiên cơ nên muốn đuổi theo đánh trọng thương vị tiểu ca ca này, nhưng biến cố lại xảy ra khiến cho nó xém chút nữa là mất mạng.
Ánh đen thật sự rất đáng sợ, sau khi bay ra ngoài bắn trúng rào chắn màu vàng nơi phương xa, tảng đá này còn cứng rắn hơn cả bảo cụ nhưng giờ lại trở thành tro tàn.
"Kinh khủng mà!"
Đây chính là nội dung xuất hiện trong lòng tất cả mọi người, ánh đen này có thể thiêu rụi tất cả, ngay cả chiến trường Thiên Không cũng không ngăn nổi, một lượng lớn rào chắn đều bị hủy.
Lần này, hai người phân thành hai nơi đứng đối diện nhau, rốt cuộc cũng tĩnh lặng, tạm thời giảm nhịp điệu của cuộc chiến lại.
Nhưng bầu không khí lại càng thêm căng thẳng hơn, hai thiếu niên này đều vô cùng kinh diễm, xưa nay hiếm thấy, xứng đáng tới cái tên Hoang Vực kiệt xuất, có mấy ai có thể sánh vai?
Nơi đây tĩnh lặng một hồi, những người đang giật mình và bàn luận cũng yên lặng theo, lẳng lặng mà nhìn, mọi người đều biết bão táp đang nổi lên, nếu như cuộc chiến lại diễn ra thì sẽ càng thêm kịch liêt!
Mắt phải của Thạch Nghị thu lại ánh đen, trở lại vẻ mông lung tựa như có một đoàn sương mù như tràn ngập hỗn độn, nhìn không rõ được. Mà mắt trái của hắn lại bắt đầu phát sáng khiến tim người khác đập thình thịch.
Con mắt kia hóa thành màu bạc, một luồng hào quang trắng noãn chảy xuôi như mà nước chảy cuồn cuộn, trong nháu mắt bao phủ lại chính mình rồi toàn thân hắn trở nên sáng trong, tỏa ra hào quang.
Cùng lúc đó, một luồng hơi thở của sự sống mạnh mẽ tỏa ra cứ như là thời đại của vạn vật giờ mới bắt đầu, toàn bộ đều vui vẻ phồn thịnh, bắt đầu sáng tạo lấy vạn vật.
Đúng vào lúc này, mọi người phát hiện một sự thật kinh người, bả bai vốn đã bị thương nặng của Thạch Nghị bắt đầu tỏa ra hào quang hừng hực, phù văn dày đặc, hấp thu tinh khí sinh mệnh này.
Cũng trong lúc đó, nơi ngực của hắn vang lên những tiếng cót két, xương cốt bắt đầu tái tạo!
"Cái gì, quá nghịch thiên mà, thương thế đã khôi phục, không ngờ lại có thần năng cỡ này, chấn động cổ kim mà!"
Lúc này có người lên tiếng, cảnh tượng vừa nhìn thấy không thể nào tưởng tượng nổi, sức mạnh của Trùng Đồng quá kỳ lạ và mạnh mẽ, không ngờ lại chữ trị được thương thế.
Nghĩ kỹ hơn, mỗi người đều sợ hãi, đây chẳng phải mang ý nghĩa, Thạch Nghị có thân thể trường sinh sao? Nếu quyết đấu thì ai có thể tranh tài, trời sinh bất bại!
Thạch Hạo không chuyển động, chưa từng thừa cơ hội mà tiến hành đánh giết mà chỉ lẳng lặng nhìn, đánh giá Thạch Nghị, cảm nhận sức mạnh Trùng Đồng kia.
Trên thực tế, nó biết, với tích cách của Thạch Nghị, hơn phân nửa đang chờ nó tới quấy rầy.
Cứ như thế, nơi đây trở nên tĩnh lặng, chỉ có một chùm hào quang mông lung và trắng noãn chảy xuôi bao vây nơi đó lại, xương cốt của Thạch Nghị phát ra những âm thanh răng rắc, hiển nhiên thương thế đã khỏi hẳn không chút tổn hại nào.