Bốn kích Chu Tước thái cổ quyết đấu với pháp môn Kỳ Lân, hai người chém giết tới mức hôn thiên ám địa, quỷ khóc thần gào, khắp nơi đều là sương mù mênh mông, hàng loạt bóng mờ ẩn hiển.
Đại chiến tới trình độ này đều xuất hiện các loại dị tượng, còn giống như là ma quỷ thoát ra từ địa ngục của thượng cổ.
Có thể nhìn thấy rõ ràng, những sinh linh kỳ lạ kia hiện lên quấn quanh hai người bọn họ, thỉnh thoảng còn nhào về đằng trước, nhiều lúc uy h**p tới cả hai người.
Mọi người thấy thế thì ứa mồ hôi hột, như là nhớ ra chuyện gì đó, lông màu cau lại, run giọng nói: "Lẽ nào tin đồn là sự thật?"
"Trong võ đài chiến cấp Thần, những người chết đi đều là những anh kiệt mạnh mẽ nhất của các đời, được xưng là chiến hồn bất hủ, mặc dù bọn họ ngã xuống nhưng như trước vẫn còn oán khí và lòng không cam, nếu như có cuộc đại chiến ở cấp này diễn ra thì lần nữa sẽ hiện lên tham dự vào cuộc chiến này."
Khi mọi người nghe được tin đồn này thì liền trở nên hoảng loạn thì thầm với nhau, trong con ngươi tỏa ra ánh sáng nồng cháy, cẩn thận nhìn kỹ những bóng mờ kia, da đầu tê dại.
Trong quá khứ xa xôi ấy, ở một niên đại hoàn toàn khác, đến tột cùng là có bao nhiêu thiếu niên kiệt xuất tương tự như Thạch Nghị và Thạch Hạo đã chết trận ở nơi này?!
Không thể nghi ngờ gì nữa, nếu không có gì ngoài ý muốn thì một trong hai người Thạch Hạo và Thạch Nghị sẽ trở thành một thành viên với bọn họ.
Nghĩ đến khả năng này, mọi người đều hít vào hơi khí lạnh, anh linh thiên tư cỡ này chỉ cần vừa tưởng tượng là đã cảm thấy đáng sợ rồi, được xem như là tư chất không một ai trên đời này sánh bằng!
"Gào..." Một ác quỷ tóc tai bù xù đánh về phía Thạch Nghị, cả người toàn là vảy, khí tức mạnh mẽ đâm thẳng tới cốt tủy người khác.
"Ầm!"
Thạch Nghị hừ lạnh một tiếng, vừa chống đỡ Thạch Hạo vừa tung ra một cước đá thẳng lên trên cánh tay của ác quỷ, ánh sáng lóa mắt tuôn ra, cái bóng mờ kia tản đi cứ thế mà biến mất.
"Vật chất hữu hình?!" Mọi người thấy thế thì lông tóc đều dựng, chuyện này... quả thật là có thể quấy rối cuộc đại chiến, đây chính là anh linh của thượng cổ.
Cùng lúc đó, Thạch Hạo gặp rắc rối còn hơn đó nữa, một lần xuất hiên tới hai tên như vậy, trong đó một con là Thanh Loan, một con là rắn đỏ màu xanh thân chim lấp léo ánh sáng lạnh lẽo, cả hai một trước một sau đồng thời tấn công về hướng nó.
Việc này khiến nó hoài nghi, lẽ nào ngoài thế giới hiện thực nó từng g**t ch*t loại sinh linh như thế này cho nên mới gặp phải cảnh tượng quỷ quái như thế này, tất cả đến là để tính sổ với nó?
Thạch Hạo cũng chẳng hề sợ đám sinh vật chẳng còn sức sống này, đây chỉ là những tên bại trận ở thượng cổ, do chết trận đã từ lâu nên pháp lực đều đã hóa thành tro tàn, khả năng phát huy cũng có hạn mà thôi.
"Ầm!"
Cả người nó tỏa ra ánh lửa Chu Tước, mang theo khí tức chí dương đánh về phía trước, ầm một tiếng, đốt cháy hai anh linh thượng cổ, khiến chúng hóa thành hai bó đuốc rồi hóa thành tro tàn.
"Keeng!"
Sau một khắc, lòng bàn tay Thạch Nghị phát ra ánh tím, hiện lên một ký hiệu cổ xưa có thần uy vô thượng vọt nhanh tới, bên trong bàn tay phù quang bốc hơi, lập tức xung quanh xuất hiện mấy chục con Kỳ Lân tím.
Đây là thế công tuyệt sát, được xương là pháp môn cấm kỵ trong Kỳ Lân thuật, tục truyền nếu là pháp môn hoàn hảo vô khuyết, do Kỳ Lân tổ triển khai thì đủ để nghiền nát thần ma thành từng mảnh nhỏ!
Thạch Hạo long hành hổ bộ nhanh chóng vọt tới, cơ bản không chọn cách tránh né, toàn thân lóng lánh phù văn đỏ thẩm, mạnh mẽ như một con Chu Tước hình người, hét dài một tiếng đồng thời tung ra một quyền.