Chiến trường Thiên Không xuất hiện những gợn sóng kịch liệt, hai thiếu niên đối chiến với nhau cứ như là ưng kích trời cao, như vượn nhổ núi lớn, nhanh và mạnh mẽ khiến người ta chấn động.
"Bùm!"
Thần quang b*n r* như trời xanh nổ tung!
Hai người giao phong kịch liệt, bọn họ đều nắm chặt thời cơ chiến đấu, chớp mắt đụng nhau, ra tay mạnh mẽ, khiến cho tâm thần người xem rung chuyển.
"Vù!"
Lòng bàn tay của Thạch Nghị lấp lánh ánh tím, sương mù lờ mờ như có một đám mây tím xuất hiện, làm cho cả chiến trường Thiên Không trở nên mơ hồ.
Hắn hành động nhanh như điện xẹt, mạnh mẽ như rồng, hai chân cách mặt đất cả thước nhanh chóng tiến tới, cánh tay phải chấn động, cả người được bao phủ vởi ánh tím, khí tức đáng sợ.
Thạch Hạo hét lên một tiếng, cũng dùng tốc độ cực nhanh vọt tới, ánh đỏ che kín thân thể, cánh tay lấp lánh, ký hiệu cổ điển trong lòng bàn tay phát sáng mạnh mẽ lấy cứng chọi cứng với đối phương, không chút tránh né.
Trong nháy mắt, mọi người tựa như nghe được tiếng rồng ngâm phượng hót vang vọng cả chín tầng trời, hai người chém giết kịch liệt với nhau, không ngừng va chạm không ngừng bùng nổ ra ánh sáng vô lượng.
Ở xung quanh bọn họ, trong hư không có từng ký hiệu cổ xưa lấp lánh in dấu trong thiên địa, cộng hưởng cùng bọn, đó là sự thể hiện của đại đạo.
Hai người quyết đấu đến kinh thiên động địa, lúc này chỉ là mới bắt đầu mà thôi nhưng cũng đủ thể hiện ra những đại thần thông đáng sợ rồi, gió mạnh cuồn cuộn, khí lành mãnh liệt.
Mọi người hoa cả mắt, vô cùng khiếp sợ, âm thầm suy đoán, đương đại có mấy người ở cảnh giới này có thể đỡ lấy một đòn của bọn họ, hiện tại không cần nhiều lời đây quả thật là hai thiếu niên Chí Tôn !
Con mắt của Thạch Nghị lạnh nhạt, hai chân đạp mạnh xuống mặt đất, đất rung núi chuyển, toàn bộ chiến trường đều rung lên, có thể nhìn thấy được phù văn vô tận từ dưới chân của hắn đang nhanh chóng tràn ra bên ngoài.
"Phù!"
Mọi người hít vào hơi lạnh, không cần nói chiến trường bình thường, cho dù là một ngọn núi kỳ dị ở thái cổ cũng phải đổ nát, thế nhưng chiến trường Thiên Không cũng chẳng có chuyện gì, chỉ có phù văn lấp lóe mà thôi.
"Sức mạnh của hắn thật mạnh, những tia điện kia có thể dẫm nát chiến trường này, chỉ là bị phù văn ngăn cản thôi."
Đúng lúc này, Thạch Hạo bay lên không, bởi vì nó cảm nhận được một nguồn sức mạnh từ mặt đất truyền tới, giống như là một cây búa lớn nện xuống.
Thạch Hạo tóc đen rối tung, con mắt càng lạnh hơn, trực tiếp vọt lên trời cao, cả người cứ như là một tia chớp vồ giết Thạch Hạo, tất cả đều là sát chiêu.
"Ầm!"
Va chạm lần này, cánh tay của hai người không ngừng run rẩy, chỉ trong nháy mắt mà giao kích tới trăm lần ngàn lần, vô cùng kịch liệt, gần như mọi người không theo kịp tốc độ của bọn họ.
Cuối cùng, bạo lôi kinh thế, hào quang màu tím cùng ánh đỏ đồng thời tỏa ra, nơi đây cứ như là hai hành tinh bị nổ tung, sóng lớn chập trùng, hai người bay ngược ra sau.
Sau đòn đánh này không phải tĩnh lặng như trước mà là mới bắt đầu, giao phong thật sự mở màn.
Thạch Nghị chân đạp hư không, mỗi lần đặt chân xuống đều phát ra tiếng vang nặng nề chẳng như đạp ở hư không gì cả mà là đang đạp trên chiếc trống thần, chấn cho hồn phách người khác gần như tan nát.