Mưa ánh sáng khiêu vũ đầy không trung cứ như là những cánh hoa đang bay lượn, thông đạo này vô cùng óng ánh thần thánh tràn ngập hào quang, Thạch Hạo bước nhanh ra ngoài.
Thân thể Vực Sứ cứng đờ, vừa rồi bị người khác thoáng sờ lên mông, chuyện này quả thật... không thể tưởng tượng nổi! Hắn có thân phận cỡ nào chứ? Lại bị người mạo phạm như thế, việc này khiến cho lông tóc dựng đứng.
Lối ra của thông đạo cách hắn quá gần, nếu như lúc nãy Thạch Hạo mà ôm lòng tàn nhẫn thì hậu quả khó mà lường được!
Trong lòng Vực Sứ sợ hãi, giờ nghĩ lại cũng có chút sợ, hắn chính là một tia ý chí của Hư Thần giới, chí cường cực kỳ thế nhưng lại có người có thể áp tới gần hắn.
Hắn cẩn thận suy nghĩ, có thể một trong những chúng thần đã xây dựng nên khu thế giới tinh thần trước kia vẫn còn sống, chưa hề bị chết, nghĩ tới vấn đề này cũng không đúng lắm, nếu như là thần thì có cần như thế không?
Gần đó rất nhiều sinh linh cứng đờ, tên nhóc này đúng là không hợp thói thường, xuất hiện chẳng đường đường chính chính gì cả, đột nhiên đi ra từ một thông đạo như thế!
Lưu chuyển mịt mờ, Thạch Hạo đi ra khỏi thông đạo, ánh mắt to sáng đảo nhìn xung quanh, lộ ra dáng vẻ tự kỷ, nói: "Giữa trời xuất hiện tiếng nổ, Thạch Hạo đại nhân lóe sáng đăng tràng!"
Mọi người không biết nói gì nữa, tên nhóc này cái gì cũng có thể làm được.
"Tên tiểu tặc này da mặt thật dày!" Sinh linh của hồ Ma Linh không vừa lòng, đứng nơi xa căm giận không thôi.
"Hắn tới đây bằng cách nào, sao có thể xây dựng một thông đạo trong Hư Thần giới chứ, xem ra cũng vô cùng kinh người." Có người nghi hoặc.
Nơi đây trở nên rối loạn, việc đăng tràng của Thạch Hạo rất khác thường khiến người khác vừa sợ và vừa khinh.
Hào quang thu lại, thông đạo kia biến mất, Vực Sứ sắc mặt vẫn rất khó coi không ngừng để ý tới nó, nói: "Sao ngươi không đi đường chính?!"
"Đường chính? Bản thân ta ngay thẳng, luôn luôn đi đường chính, chỉ là lần này mượn thông đạo hư không để tới đây mà thôi, bởi vì nơi đây bị biển người nhấn chìm ta không vào được, chỉ có thể làm cách này." Thạch Hạo đáp.
Trên mặt Vực Sứ chẳng chút biểu tình gì, hắn rất muốn hỏi cho ra lẽ, là ai đã đưa thiếu niên này vào đây nhưng trước mặt nhiều người như thế mà đi hỏi như vậy thì cũng không tốt lắm.
Xa xa, đám người Chí Cường giả như Hỏa Hoàng, Thạch Hoàng đều tập trung tâm thần cao độ, bọn họ nhìn chằm chằm vào thông đạo đã biến mất kia rất lâu, trong lòng không thể bình tĩnh được.
"Đệ đệ, rốt cuộc đệ cũng tới, ta chờ hơi bị lâu rồi đó, trận chiến này hay là bất đầu đi." Thạch Nghị mở miệng, đứng ở nơi đó tay áo phất phơ, tóc đen tung bay, con mắt tỏa ra ánh sáng ma quái.
Trong lòng mọi người đều căng thẳng, ai cũng biết đại quyết chiến thật sự đã tới, nhiều người đứng lâu như vậy chính là chờ thời khắc này, xem thử ai mạnh ai yếu!