"Nhìn kìa, Thiểm Điện Khuyện của chúng ta chạy thật nhanh."
Dưới chiều tà, một nhóm trẻ con hớn hở nhằm hướng Thạch thôn, bốn con Thiểm ĐIện Khuyện chạy trước, toàn thân lấp lánh ánh vàng cứ như là mấy luồng chớp quấn lấy nhau.
"Chồn tím của ta sau này lớn lên nhất định sẽ rất lợi hại." Một bé gái khác đang ôm một thú con chớp chớp mắt.
"Các ngươi làm sao bằng ta được, nhìn thấy không, đây chính là trứng của Hạc lông đỏ, tương lai có thể trấn áp những di chủng mạnh mẽ đó." Một thiếu niên đắc ý nói, đang ôm một quá trứng to bằng chậu nước màu đỏ đậm.
“Xí, hổ con của ta vẫn là lợi hại nhất, sau này không chừng sẽ tiến hóa thành huyết thống Bạch Hổ cao quý nhất.” Một đứa nhỏ khác ôm con hổ con chưa mở mắt.
Mặt trời đỏ hạ xuống phương Tây, vắt ngang trên đường chân trời, một đoàn người trở về bóng người hiện dài trên mặt đất, ánh chiều nhuộm đỏ cả trời cao, bọn nó đã trở lại Thạch thôn.
Trong không khí vui mừng Thạch Hạo hạ xuống sọt dược, bốn tên nhóc chưa cai sữa chạy thẳng vào trong thôn, la hét: “Mẹ, con đói, con muốn ăn.”
Việc này khiến mọi người trong thôn cười to, bọn họ thấy ai cũng có thu hoạch, mang rất nhiều trứng chim và thú con trở về thì vừa giật mình vừa lo lắng, sợ sau này khi đã nuôi lớn rồi thì không thể sai bảo được.
“Yên tâm, không có chuyện gì đâu, cũng không phải là loại hung tàn gì, hơn nữa nếu như Thanh Lân Ưng đại thẩm, Đại Hồng điểu mà nhìn thấy có lẽ sẽ tạo ra một chiến đội di chủng đó.” Thạch Hạo chẳng chút lo lắng, dù thế nào đi nữa thì cũng đã có Liễu Thần trấn thủ nơi đây rồi.
Thạch Hạo trở về, qua hôm nay thì chỉ còn lại hai ngày nữa nên muốn vào Hư Thần giới để tiến hành đại quyết chiến!
Không cần nói gì thêm, đó chính là một trận chiến lớn trước nay chưa từng có, vượt qua tất cả những hung hiểm mà nó đã trải qua, đây không chỉ là cuộc chiến ân oán riêng giữa hai người mà còn ảnh hưởng với vận mệnh cả đời nó.
Sau khi trở lại nó cũng không có tu hành mà thả lỏng toàn thân, vứt bỏ toàn bộ, hiện giờ việc cần làm đó chính là mặc cho tự nhiên, giải phong bản năng vốn có.
Thạch Hạo lại trở thành Hùng Hài Tử, xung quanh có cả đám nhóc bu lại, buổi tối quây quần bên lửa trại nướng thịt, tựa như đang giáo dục ra một đám hùng hài tử khác.
“Hạo thúc, con nghe nói, mười tuổi thúc đã đi uống trộm sữa thú, có thật không vậy?” Một đứa bé chưa cai sữa hỏi, quơ tay lau sạch vết sữa còn dính trên khóe miệng.
“Ha ha....” Một đám nhóc cười to, ngay cả Đại Tráng, Thanh Phong ở không xa cũng nhịn không được mà bật cười.
Là niềm hãnh diện của toàn thôn, một đệ nhất cao thủ trong hàng thiếu niên, có chuyện tình như thế có thể nói là một "vết dơ" trong cuộc đời thì làm sao còn mặt mũi đứng trước bọn nhỏ trong thôn chứ?
Đặc biệt, một đứa bé chưa cai sữa với cặp mắt gian tà đi tới phụ cận, nói: "Hạo thúc, con mang cho thúc một ít sữa nhen, nhưng với điều kiện mai thúc phải tiếp tục dẫn con đi chơi."
Một nhóm người cười vang, ngay cả mặt dày như Thạch Hạo cũng nhịn không được, nó cóc đầu đứa bé một cái, nói: "Hùng hài tử, đi sang một bên mà chơi!"