Bình mình ở Thạch thôn rất thơ mộng, ánh mặt trời chiếu sáng, linh khí trong thôn lờ mờ như nhiễm phải một tầng hào quang rực rỡ.
Mà ở đầu thôn, những bãi cỏ xanh lớn êm ái, một đám chim loan năm màu đang kiếm ăn bên hồ, một hồ nước có màu xanh lam như là bảo thạch vô cùng long lanh.
Ở gần đó có những linh cầm thụy thú qua lại, Liễu Thần nơi đó thổn nạp thần tinh thiên địa, còn có Thánh thụ ngân đào lưu chuyển những thánh huy trắng bạc, tự nhiên hấp dẫn rất nhiều linh vật tới đây.
Toàn bộ chúng chẳng gặp phải nguy hiểm gì, những con hung thú cỡ lớn cơ bản không dám tới gần, kính Liễu Thần như là thiên thần vậy!
"Khí trời thật là trong lành." Thạch Hạo vẫn còn ngái ngủ, chậm rãi xoay người thả lỏng, đêm qua nó có một giấc ngủ thật thoải mái, cơ bản chẳng hề đề cao cảnh giác với bên ngoài.
Rất nhanh, thôn xóm liền sôi động, khói bếp bốc lên, từng nhà từng nhà tỏa ra mùi thịt nướng.
"Thạch Hạo thúc thúc, thúc có ăn gì không?" Rất nhanh có một thằng nhóc chạy tới bu lấy nó, nhìn nó với cặp mắt đầy gian xảo, dáng vẻ như đang thèm thuồng thứ gì đó, Thạch Hạo lập tức nở nụ cười, nói: "Rồi, cho ngươi một chút thôi đó, không nên ăn nhiều."
Thạch Hạo xé một miếng thịt giao vàng óng, dùng tu vi Minh Văn cảnh của mình luyện hóa bớt một ít tinh hoa, nếu không với một đứa nhỏ như thế này thì khi ăn chắc chắn sẽ xảy ra vấn đề lớn.
"Thơm quá xá luôn, mẹ ở nhà chẳng cho con ăn gì cả, nói là để luyện thành dược rồi mới ăn dược, sợ con chịu đựng không nổi." Thằng nhóc hài lòng nhanh chóng ăn hết miếng thịt kia, rồi mấy ngón tay xòe xòe ra như vẫn còn thèm trông rất tội nghiệp.
"Thứ này quả thật là ngươi không nên ăn nhiều, do thúc sớm luyện hóa nên mới dám cho ngươi ăn, ở nhà phải biết nghe lời cha mẹ nghe chưa?" Thạch Hạo nói.
"Dạ!" Thằng nhóc gật đầu, cặp mắt sáng rực nhìn chằm chằm miếng thịt nướng khác.
Thạch Hạo nở nụ cười, sáng sớm nó với tộc trưởng đã nướng thịt ở ngay đầu thôn, khiến cho mấy đứa nhóc để ý.
"Thúc thúc, tiểu thúc thúc, con cũng muốn." Đứa con của Đại Tráng cũng chạy tới, nó chỉ tầm hai ba tuổi, không ngừng thở hồng hộc, trông rất khỏe mạnh và cũng rất đáng yêu.
"Còn con nữa, con cũng muốn mà!" Một đứa nhỏ hơi ốm tập tễnh bước lại, đây chính là đứa con của Bì Hầu chỉ khoảng một hai tuổi.
Sáng sớm này rất náo nhiệt, hầu như toàn bộ những đứa nhóc trong thôn đều thị Thạch Hạo hấp dẫn, Thạch Hạo giúp luyện hóa tinh hoa thần tính quá thịnh trong mấy miếng thịt rồi cho chúng nó thưởng thức mỹ vị khó quên này.
"Thật là lãng phí mà." Một đám người tim đau gần chết.
"Có lãng phí gì đâu, tinh hoa của những thứ này quá thịnh, ta chỉ là tiện tay giúp thôi mà, bọn nó cũng đạt được rất nhiều chỗ tốt." Thạch Hạo nói.
Không thể nghi ngờ gì, ngày hôm đó nó trở thành người được những đứa nhỏ trong thôn hoanh nghênh nhất, bất luận nó đi tới đâu thì cũng có một đống đuôi bám theo sau.
"Thạch Hạo thúc thúc, dẫn chúng con đi lấy tổ chim đi, con nghe nói, những tổ chim thần như Đại Bằng, Tiểu Thanh, Tử Vân bảo vệ thôn ta đều bị các thúc lấy hết cả, không biết đúng không vậy ạ?"
Có đứa nhóc nhắc lại chuyện tình năm xưa khiến cho nó khịt khịt mũi, cách đó không xa đám người Đại Tráng, Nhị Mãnh, Hổ Tử vô cùng lúng túng.
Hiện giờ, bọn họ đều là những người đã có con cái, bị những đứa con của mình nhắc lại chuyện bê bối như vầy thì trên mặt có chút xấu hổ, không ngừng quát lớn.
"Trẻ con thì biết cái gì, không được ăn nói lung tung." Đại Tráng trách mắng.
"Cháu từng nghe nói, lúc ấy các thúc rất là nghịch, cả ngày toàn đi bắt tổ chim, leo lên núi, chạy nhảy lung tung, cả ngày toàn chạy trong Đại Hoang này, thế nhưng sao giờ lại cấm cản, không cho chúng cháu đi?" Một thằng nhóc lẩy tẩy.