Cành lá xanh biếc, dây lụa óng ánh, từng cọng buông xuống, cả thân cây tỏa ra bảo quang óng ánh.
Liễu Thần ngày càng phát triển, nơi bị sét đánh trước kia gần như không thể nhận ra nữa, vệt cháy đen đã biến mất, những vỏ cây như là vảy rồng xuất hiện, cả cây tổng cộng có thêm tám mươi mốt cành mới.
Sinh cơ dồi dào, tỏa ra ánh sáng xanh lục mông lung.
Thạch thôn rất an lành, linh khí dạt dào, bởi vì trong thôn có trồng đến mấy chục cây linh dược đồng thời nơi trung ương còn có một cây đào bạc tiếp cận thánh dược.
Trên những con đường nhỏ xuất hiện sương mù màu trắng sữa nhàn nhạt, đó chính là linh khí vô cùng kinh người tẩm bổ cho vùng thế ngoại đào nguyên này.
"Trụ tử, đừng chạy nữa, về ăn cơm nào." Một người trẻ tuổi cao to cường tráng hô lớn.
Trong thôn, một đám trẻ con đang chạy trốn, từ những đứa tập tễnh bước đi cho tới những đứa nhóc tám chín tuổi, cứ như là ong vỡ tổ đuổi theo con chim tước năm màu.
Thạch Hạo yên lặng, những đứa này rất giống nó khi còn nhỏ, vô cùng bướng bĩnh, đám nhóc trong thôn kế thừa phong cách của nó, chạy tới chạy lui vô cùng hứng thú.
"Đầu thôn có người tới!" Một đứa bé bi bô nói.
"A, Hạo ca trở về rồi!" Một đứa nhóc tám chín tuổi kêu lên.
"Là Hạo thúc, lại mang thức ăn ngon về rồi!" Một tên nhóc hơn hai tuổi kêu lên tràn đầy vẻ hưng phấn, chân nhỏ bước ra vui vẻ chạy tới.
Sau khi Thạch Hạo từ Bắc Hải trở lại Thạch thôn, chỉ vì nghe được tổ phụ đại náo cả Hoàng Đô Thạch Quốc nên lúc ấy mới vội vã lên đường.
Trên thực tế, rời thôn có mấy tháng cũng không tính là lâu, tuy những đứa nhóc này còn rất non nớt nhưng lại vô cùng nhớ rõ nó, đặc biệt nhớ tới những mỹ vị mà nó mang về lần trước, những con tôm hùm lớn, những hải sản nơi biển sâu, chỉ cần nghĩ tới là ch** n**c miếng rồi.
Thạch Hạo trở về tự nhiên gây nên náo động không nhỏ, nam nữ già trẻ đều tụ hợp đông đủ, vô cùng náo nhiệt.
Tộc nhân rất bình an, mấy tháng qua cũng không có chuyện đặc biệt gì xảy ra cả, Thạch thôn hiển nhiên trở thành một cõi cực lạc, người trong thôn dưới sự tẩm bộ của linh khí nên rất khỏe mạnh.
Đặc biệt là những đứa trẻ mới sinh sau này, thể chất vô cùng mạnh, đều là những hạt giống tốt để tu luyện vượt xa bậc cha chú mình.
"A... Lại thêm một con sinh linh thuần huyết, quá tốt đi mà, thịt con Thanh Loan lần trước rất ngon, ta chỉ cần nghỉ tới thôi là nước miếng chảy ra rồi, giờ không ngờ lại có hẳn một con Hôi Giao."
Người trong thôn rất vui vẻ, ai nấy cũng rất cao hứng, đặc biệt đám nhóc con nhảy nhót phấn khích không thôi.
Bọn họ đã nếm qua một lần, huyết nhục như thế còn hữu hiệu hơn cả linh dược, có diệu dụng vô cùng lớn cho việc tu luyện của bọn họ, chỉ cần ăn một miếng thì cả lỗ chân lông toàn thân đều tỏa ra hào quang, có thể nhanh chóng đột phá cảnh giới hiện tại.
Cũng vì vậy mà người trong thôn càng thuận lợi phát triển hơn, đã có mấy người tiến vào Động Thiên cảnh, mà hai người Thạch Lâm Hổ, Thạch Phi Giao cũng đã tiến vào Hóa Linh cảnh, tu vi cao thâm khó lường.