"Hả, ngươi đang nói chuyện với ta đó hả?" Thiếu niên dẫn đầu hơi ngạc nhiên, ngày thường ai dám khiêu khích hắn như thế.
Đây là một thiếu niên tầm mười sáu mười bảy tuổi có chút hoang dã, vóc người cao lớn, lưng hùm vai gấu, tóc đen rất dày, nơi tay cầm một cây cung lớn, cả người cường tránh như là một con khủng long bạo chúa vậy.
"Nói ngươi đó!" Thạch Hạo vẻ mặt lạnh lùng.
"Những người nói ta như thế đều chết hết cả rồi, mấy năm rồi chưa từng nghe ai nói lại lời này, quả thật hơi ngạc nhiên đó." Thiếu niên nắm cung cười nói lộ ra hàm răng trắng bóng, lời nói vô cùng lạnh lẽo.
"Đây cũng là một nhân tài của Hoang Vực, không biết mạnh yếu ra sao đây?" Một người đứng bên cạnh mở miệng nói.
"Cẩn thận một chút, có một vài tên nhà quê cũng rất là mạnh đó."
Thiên nga dài mấy chục trượng vậy mà thân thể bị xé rách, nơi ngực xuất hiện một lỗ máu, chỉ một tên đã mất mạng, từ trên tầng mấy ngã ầm xuống nện thẳng lên một dãy núi trong Đại Hoang, máu tươi nhuộm đỏ cả vùng núi này bốc lên nồng nặc mùi máu tanh, nó phơi thây ở đây quả là rất oan và thảm.
Thạch Hạo lửa giận bùng cháy, những tên này chẳng kiêng nể gì cả, nhìn thấy đệ tử của những môn phái khác đang ngự cầm bay qua không trung, cơ bản chẳng thèm để ý cứ thế giương cung bắn chết, cũng chỉ vì thỏa mãn d*c v*ng ăn uống mà thôi.
Chuyện này thật rất ngang tàn, hơn mười thiếu niên của vực ngoại thôi mà lại dám càn rỡ như thế, khi đối mặt với Hoang Vực thì có cảm giác ưu việt trời sinh.
"Đám các ngươi chắc ở trong giáo của mình cũng dám làm như thế đúng không?" Thạch Hạo lạnh giọng hỏi.
Đứng đối diện có người cười to, vô cùng ngông cuồng, chẳng thèm để ý câu hỏi của nó.
"Chúng ta cũng chỉ là giết một con hung cầm để làm đồ ăn mà thôi, nhìn dáng vẻ của ngươi có vẻ không phục cho lắm?" Một thiếu niên tùy ý hỏi.
"Vù!"
Thạch Hạo ra tay, một chưởng vỗ về sau, cát đá bay tứ tung, những tảng đá nặng mấy vạn cân cứ như là rơm rạ vọt thẳng tới bầu trời, mạnh mẽ và ngang ngược.
"Một tên tộc mọi mà dám kiêu ngạo như thế." Người kia hừ lạnh há miệng hét một tiếng rồi phun ra một đám sương mù có tính ăn mòn vô cùng mạnh, có thể hòa tan bảo cụ.
Chỉ trong nháy mắt, những tảng đá giữa không trung đều biến mất trở thành bụi phấn rơi lã chã trên mặt đất, đồng thời bàn tay của Thạch Hạo cũng bị bao phủ lấy.
"Giữ lại cho ngươi một tay, lo đi nướng chín thiên nga đi." Thiếu niên vênh mặt hất hàm sai khiến.
Thiếu niên này đứng thứ hai trong đám người giữa trường, địa vị chỉ đứng sau thiếu niên cầm cung lớn kia mà thôi, hắn liên tục cười lạnh rồi liếc nhìn làm ra quyết định như thế.
"Xoẹt!"
Khói trắng bao phủ lấy cánh tay của Thạch Hạo, cứ như là có vật gì đó bị ăn mòn cho nát bét, tạo nên sương mù như thế.
"Cho ngươi một bài học, bọn người nhà quê thiếu iot, một tên trẻ ranh trong Hoang Vực mà cũng dám vô lễ với ta." Hắn chắp tay sau lưng, vô cùng tự phụ.
"Ồ, kỳ lạ!"
Sau một khắc, trong lòng hắn sinh ra cảnh giác rồi nhanh chóng lùi lại phía sau, linh cảm có điều gì đó không ổn.
Những người khác cũng kinh ngạc thốt lên, cảnh báo hắn nhanh chóng tránh ra.