Yên tĩnh không hề có chút tiếng động, khắp nơi lạnh lẽo vắng vẻ, ánh trăng sáng như nước từ từng, toàn bộ vùng rừng núi trở nên mông lung.
Bóng người xinh đẹp chẳng khác nào từ bức tranh đi ra, hoàn mỹ vô trần, tỏa ra ánh sáng lấp lánh, dứng dưới ánh trăng đối diện với Thạch Hạo.
Chỉ cần động là lập tức bùng nổ, lúc nào cũng có thể diễn ra một trận đại chiến!
"Muốn giết ta thì cứ động thủ đi." Thạch Hạo thản nhiên nói.
"Chung quy lại ngươi vẫn là đệ tử của Bổ Thiên giáo ta, ngươi có thể cố chấp nhưng ta không thể vô tình, cho ngươi một con đường sống hy vọng sau này gặp lại vẫn có thể cùng nhau đối ẩm nâng ly." Nguyệt Thiền tiên tử nhẹ giọng nói, gương mặt tuyệt trần hiện lên vẻ nuối tiếc.
Thạch Hạo cười cười cũng chẳng hề cảm kích, nói: "Giờ mà không g**t ch*t ta thì sau này sẽ có người hối hận đó."
"Hi vọng sẽ không phải tới mức đó, ngươi tự lo cho mình, đi thôi." Nguyệt Thiền tiên tử bình tĩnh nói, đường cong trên thân thể dưới ánh trăng chiếu xuống tỏa ra hào quang thánh khiết.
"Ha ha..." Thạch Hạo cười to, nhìn thật kỹ nàng lần nữa, nói: "Ta cũng có lời nói tương tự cho ngươi, tự lo lấy bản thân, tương lai sau này hy vọng sẽ không quyết chiến với nhau, nếu không ta coi đó là chiến lợi phẩm cứ thế mà vác đi thôi."
"Ngươi..." Nguyệt Thiền tiên tử cuối cùng cũng biến sắc, mấy lần bị người vô lễ sắc mặt trở nên lạnh lùng, một luồng sát khí kinh thiên tuôn ra giống như là một thanh tiên kiếm phá toái hư không tiến tới.
Thạch Hạo cũng không để ý và chẳng hề sợ hãi cứ thế quay lưng lại mà không có bất cứ phòng bị nào rời đi.
Một lát sau, nó rời xa vùng rừng núi này, bóng lưng dần dần biến mất ở cuối đường chân trời. Chỉ là lúc này mới xuất hiện một vệt thần quang, trong phạm vi trăm trượng cây cỏ và núi đá đều hóa thành bột mịn.
"Nguyệt Thiền, vì sao lại để hắn đi, thiếu niên này tuyệt không đơn giản, nhân lúc hắn còn chưa có thành tựu gì mới là thời cơ tốt nhất để trừ khử, nếu không tương lai nhất định sẽ gặp phiền phức rất lớn đó." Một bà lão xuất hiện không một tiếng động.
"Không cần để ý." Nguyệt Thiền tiên tử mặt chẳng hề cảm xúc lên tiếng.
"Không được, ta biết ngươi thiên tư vô song, dù hắn có là thiếu niên kiệt xuất một đời thì sau này cũng không phải là đối thủ của ngươi. Thế nhưng, hắn sẽ tạo thành thương tổn với Bổ Thiên giáo ta, những người khác không thể nào phòng bị được, nếu như để hắn trưởng thành thì có rất ít người có thể tranh đấu cùng hắn."
Bà lão phân tích rồi muốn đuổi theo, trên người bà bùng phát ra gợn sóng kinh người, cứ như là một vùng biển mênh mông đang nhấp nhô, chỉ trong giây lát toàn bộ núi rừng trở nên tĩnh mịch, hết thảy chim thú kiếm ăn ban đêm đều lẩn trốn không dám xuất hiện.
"Ta đi giết hắn, miễn trở thành mối họa sau này. Lại thêm nữa, nếu như Thạch Nghị đã gia nhập Bổ Thiên giáo ta thì g**t ch*t một đại địch như hắn cũng coi như hợp tình hợp lý." Khí tức của bà tỏa ra vô cùng đáng sợ
"Đừng nên đuổi theo, hắn rất nguy hiểm." Nguyệt Thiền tiên tử bỗng nhiên nói, ngăn cản bà lão lại.