Nguyệt Thiền tiên tử đã tới, vẫn kinh diễm như lần đầu gặp nhau, nàng thanh khiết xuất trần, dung mạo tuyệt thế, thân hình thon gọn hoàn mỹ, áo trắng toàn thân tung bay lả lướt đi tới, giống như từ trong cung trăng giáng trần.
Mái tóc đen phất phới, cái trán trắng mịn thông minh, đôi mi cong vút, cặp mắt sáng như sao trời, chiếc mũi cao ráo tinh xảo, môi đỏ lấp lánh xinh đẹp.
Lần này nàng cũng không có dùng khăn để che đi khuôn mặt nữa mà để lộ dung nhan tuyệt mỹ của mình khiến cho người khác phải nghẹt thở, gương mặt trái xoan mang theo nụ cười nhàn nhạt, da thịt căng mịn có ánh sáng lộng lẫy cứ như là dương chi ngọc vậy.
Khi Nguyệt Thiền tiên tử tới Hỏa quốc thì được tiếp đãi rất long trọng, một ít nguyên lão xuất hiện dẫn nàng vào khu tổ địa này cùng một vài người trẻ tuổi bầu bạn bên cạnh.
Nàng xuất chúng như vậy, đi trong Hỏa vực này thì có một loại ý vị thanh tân thoát tục, toàn thân áo trắng như tiên tử lướt sóng.
"Tiên tử, đã lâu không gặp, có khỏe hay không, nhớ quá đi mà." Thạch Hạo vờ vịt.
"Hì hì" một tiếng, mấy người ở xung quanh nở nụ cười, tên quỷ này cũng chỉ khoảng mười ba mười bốn tuổi mà học đòi làm tay ăn chơi ư?
Nhưng khi nghĩ kỹ lại, những chàng trai khoảng mười hai mười ba tuổi trong Đại Hoang kết hôn thì cũng chẳng hiếm, một vài nguyên lão của Hỏa tộc khi dẫn Nguyệt Thiền tiên tử tới đây thì liền rút lui.
Thiếu nữ từng bị vỗ ngay mông nói: "Sư tỷ, cái tên này là một kẻ xấu xa."
"Sao thế được, sờ mông cọp cái cũng không được hả? Khi quyết đấu thì đánh ở đâu chẳng được, chưa đập nát là may rồi đó." Thạch Hạo nói.
"Ngươi... có biết nói chuyện không đấy hả?!" Thiếu nữ kia tức điên lên.
Ngay cả thiếu niên của Bổ Thiên giáo bộ mặt cũng trở nên lạnh lùng sớm đã rút đi rồi, không muốn dùng thân phận của kẻ thất bại để đối diện với vị sư tỷ thầm thương trộm nhớ này.
Cường giả thiếu niên của vực ngoại, phàm là đang ở trong Hỏa vực thì tất cả đều đã tới đây không ngừng quan sát Nguyệt Thiền tiên tử, tiếng tăm của nàng thật sự rất lớn, chính là người kiệt xuất bên trong thế hệ trẻ tuổi!
Ngay cả sinh linh thuần huyết của vực ngoại cũng trở nên yên lặng, tuy trong lòng không phục thế nhưng cũng không dám mạo hiểm khiêu chiến, rất là kiêng kỵ với tiên tử đầy xinh đẹp tựa như đi ra từ trong thần thoại này.
"Ta đang muốn tìm Thạch huynh thì không ngờ lại gặp ở đây, không gì tốt hơn rồi." Nguyệt Thiền tiên tử khẽ nói mang theo nụ cười mỉm, tia phong tình này khiến lòng người run sợ.
Thạch Hạo trong lòng thở dài, quá bất cẩn rồi, những ngày gần đây liên tục đột phá khiến cho nó cảm giác có thể chiến một trận mới tất cả mọi người từ hai mươi tuổi trở xuống.
Hiện tại gặp được Nguyệt Thiền tiên tử thì trong lòng nó căng thẳng, giờ nó đang ở Minh Văn cảnh hậu kỳ vậy mà vẫn không thể nhìn thấu thiếu nữ khiến cho người ta có cảm thấy sưng mù dày đặc này, cảm giác không thể nhìn thấu.