"Vù" một tiếng, một bàn tay trắng bạc đánh tới, thiếu niên kia vô cùng lạnh lùng, một câu cũng chẳng thèm nói trực tiếp ra tay đánh thẳng về phía Thạch Hạo.
"Dẫn Long Thủ!" Rất nhiều người kinh ngạc thốt lên, ai cũng lộ vẻ hoảng sợ.
Bàn tay lớn màu trắng bạc kia toàn là vảy màu bạc, ban đầu có thể thấy bàn tay nhưng sau đó liền hóa thành một con chân long, giương nanh múa vuốt vô cùng kinh khủng!
Thạch Hạo sắc mặt thay đổi, Bổ Thiên giáo thật ghê gớm không ngờ lại có loại bảo thuật quan hệ với chân long như thế, thật sự khiến thế gian khiếp sợ!
Đây cũng không phải là bảo thuật hoàn chỉnh, tuy không trọn vẹn thế nhưng vẫn thể hiện ra nội tình của một đại giáo, khiến người khác run sợ.
"Bùm!"
Khí tức của Thạch Hạo biến đổi, cả người cứ như là một ngọn núi cao, thu hồi lại vẻ giễu cợt rồi một chưởng nhấn về trước đón đỡ Dẫn Long Thủ kia.
Hai thứ va chạm với nhau, ánh sáng bùng phát, phong ba gào thét, phù văn như biển, vô cùng ác liệt.
Thân thể Thạch Hạo lay động một lúc, nó cũng không có sử dụng bảo thuật mà chỉ lấy phù văn nguyên thủy nhất đón đỡ chặn lại Dẫn Long Thủ kia, khiến cho mọi người đang quan chiến kinh ngạc tới ngây người.
Thiếu niên tầm mười bảy mười tám tuổi kia lùi về sau mấy bước, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc không thôi, cảm thấy khó mà tin nổi, lại có người chỉ dùng một đòn là có thể chặn lại thế đánh đầy cương mãnh và thô bạo của mình.
Trong lòng Thạch Hạo cũng chấn động không thôi, Bổ Thiên giáo quả nhiên mạnh mẽ, chỉ một đệ tử trẻ tuổi mà đã mạnh như vậy rồi, thật sự ngoài ý muốn.
Trên thực tế, những người khác càng khiếp sợ hơn, bọn họ đã nhận ra được thân phận của thiếu niên kia, tuyệt đối là một trong những đệ tử nòng cốt nhất của Bổ Thiên giáo, vậy mà người này lại rơi xuống hạ phong.
Thời khắc này, tất cả mọi người nhìn chằm chằm Thạch Hạo cứ như là nhìn thấy quái vật vậy, nó là ai, có lai lịch ra sao mà lại lợi hại như thế, khó mà tưởng tượng ra được thân phận của nó!
Bên người của thiếu niên kia còn có hai cô gái, cũng được hào quang thánh khiết kia bao phủ trông rất mơ mơ hồ hồ, các nàng cũng giật mình, rõ ràng biết được sự phi phàm của vị sư đệ này, bên trong giáo cũng có địa vị không tầm thường nhưng kết quả lại bị người đẩy lui.
"Ngươi đến tột cùng là ai?" Thiếu niên toàn thân được bao phủ bởi thánh quang hỏi.
"Nguyệt Thiền tiên tử cũng tới?" Thạch Hạo hỏi ngược lại.
Ba người của Bổ Thiên giáo nghe thấy thế thì sắc mặt chợt khó coi, đặc biệt là thiếu niên kia, hiển nhiên Nguyệt Thiền tiên tử chính là người mà hắn mong ngóng trong lòng và không cho người khác ăn nói lung tung.
"Sư tỷ của ta không lâu nữa sẽ tới, hiện tại có thể nói ra thân phận của ngươi chưa?" Thiếu niên lạnh lùng hỏi.
Nguyệt Thiền tiên tử cũng tới khiến cho lòng mọi người dậy sóng.
"Ngươi đi mà hỏi Nguyệt Thiền tiên tử, nàng biết ta là ai đó." Thạch Hạo đáp trả, thu hồi vẻ giễu cợt, cũng không muốn làm căng lên với giáo này.
"Ta biết rồi, ngươi chính là cái người gọi là thiếu niên Chí Tôn đó hả?" Thiếu niên vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt lấp lóe theo dõi nó không rời, ở bên cạnh hắn hai cô gái kia cũng thất kinh.
Các nàng biết rõ những mục tiêu của Nguyệt Thiền tiên tử, hiện tại địa vị của thiếu niên Chí Tôn này không hề nhỏ, được xem trọng vô cùng.
Hiện tại đã có không ít người đoán ra được lai lịch của Thạch Hạo, tất cả đều hít vào một ngụm khí lạnh không tự chủ mà lùi về sau, đặc biệt là những người của Thiên Nhãn Thánh sơn kia, trái tim của từng người không ngừng đập thình thịch.
Đây chính là một sát tinh, đánh đâu thắng đó, trong thế hệ trẻ ở Hoang Vực khó mà có người áp chế được nó, địch thủ của nó không phải là người cùng thế hệ.
"Ta đang tìm ngươi để lĩnh giáo một phen đây!" Thiếu niên của Bổ Thiên giáo mở miệng, trong mắt hiện hào quang nóng rực, cũng có kiêu căng và một tia ghen tỵ.