Mặt đất không một ngọn cỏ, hồ dung nham to lớn, toàn bộ đã nói rõ sự quạnh hiu của khu vực này nhưng Hỏa vực chính là như thế, là tổ địa của một quốc gia.
Không khí vô cùng nóng rực thế nhưng hai người lại cảm thấy rất thoải mái, khu cổ địa này đã đưa tới vận may rất lớn cho bọn nó đặc biệt là Hỏa Linh Nhi, thứ này đủ làm ảnh hưởng tới một đời của nàng.
Bọn nó xác định rõ phương hướng rồi nhằm về nơi xa.
Rất nhanh bọn nó đã tiến tới một điểm cao có thể dõi mắt về khắp nơi để có thể tìm được con đường ra ngoài, cũng bởi vì nơi đây cũng không còn cần thiết để ở lại nữa, những kỳ ngộ chân chính đã được bọn nó nắm hết cả trong tay.
Phương xa, ánh lửa dâng trào, hết ngọn núi này tới ngọn núi lửa khác đứng sừng sững, cổ thụ thì càng hiều hơn, cành lá xum xuê, cắm rễ trên miệng núi lửa khiến nơi đó hóa thành một vùng đất thiêng liêng.
"Đám kia thật là gan to bằng trời, vậy mà lại dám xông vào nơi cấm kỵ của tộc ta." Hỏa Linh Nhi hừ lạnh một tiếng.
Ở khu vực này có không ít bóng người, nếu nhìn thật cẩn thận thì có thể phát hiện không chỉ có Nhân tộc, hiển nhiên đây chính là cường giả thiếu niên của vực ngoại đang không người tìm kiếm vận may.
"Bùm!"
Một ngọn núi lửa nổ tung, dung nham như sông lớn mạnh mẽ đổ xuống dưới, những ác điểu tạo thành từng đàn không ngừng bay ra bên ngoài khiến cho đám thiếu niên cường giả kia kinh hãi, nhanh chóng thối lui về sau.
"Đi thôi, nơi đó có một tên quỷ gọi là tiểu Hồng, đừng nói là đám người này cho dù là tổ tông của bọn chúng hiện thân cũng chẳng đáng nhắc tới." Thạch Hạo nói.
"Tiểu Hồng là ai? Hình như ngươi biết rất nhiều chuyện." Hỏa Linh Nhi lườm nó một cái.
"Tiểu Hồng không phải là Tế Linh của Hỏa tộc hay sao, từ nó ta biết rất nhiều thứ." Thạch Hạo toe toét trả lời.
Hỏa Linh Nhi bị lời nói của nó làm cho kinh hãi không ít, Tế Linh... Tiểu Hồng, chuyện này cũng quá điếc tai mà, da mặt của tên khốn này quả không hề mỏng.
"Ngươi biết Tế Linh của bộ tộc ta à, thế thì nói một chút xem nào, có thể nhờ ngài thu ta làm đồ đệ được không?" Huyết thống Chu Tước thức tỉnh, niết bàn thành công, nếu như có thể bái Tế Linh làm sư phụ thì chắc chắn thích hợp hơn khi được cha nàng chỉ điểm.
Dù sao, liên quan tới việc vận dụng chân huyết Chu Tước thì không gì có thể thích hợp hơn với Chu Tước nhất tộc rồi.
"Bái nó làm sư phụ làm chi, cái tên chẳng đáng tin, hay là cứ nhanh lên một chút đi." Thạch Hạo chột dạ.
"Tiểu Hồng... Ta muốn bái ngài làm sư phụ!" Hỏa Linh Nhi liều mạng gọi thật lớn, đồng thời còn chèo kéo thiếu niên bên cạnh.
Thạch Hạo lập tức biến sắc nhanh chóng đưa tay che miệng nàng lại, nó vô cùng sợ hãi chỉ lo con Tiểu Hồng điểu kia quay lại tính sổ với nó.
"Thả ta ra." Hỏa Linh Nhi giãy giụa.
"Xoẹt!"
Một ánh lửa xẹt qua trời cao, giống như là mây lửa nhuộm đỏ bầu trời nhanh chóng giáng xuống, đồng thời phát ra một tiếng chim hót.
"Nhóc con, ngươi đang gây hấn với ta ư?"
Lông chim xinh đẹp mang ánh sáng đỏ đậm đầy lộng lẫy, một con chim nhỏ bằng nắm đấm vẻ mặt đầy giận dữ lao nhanh xuống, kèm theo đó là hỏa diễm ngập trời bao phủ lấy Thạch Hạo.
"Đừng, chuyện này không liên quan tới ta, tất cả đều do sư muội của ta gây ra cả đó, ta sẽ lập tức đưa nàng rời đi ngay." Thạch Hạo bịt miệng Hỏa Linh Nhi lại rồi ra sức kéo nàng rời đi.
"Ư ư...." Hỏa Linh Nhi tuy miệng bị bịt kín nhưng thân thể không ngừng vừng vẫy, cặp mắt to chớp chớp nhìn về phía Tiểu Hồng điểu cầu cứu.