Thuyền giấy đen!
Lại lần nữa nhìn thấy khiến cho thân thể Thạch Hạo trở nên căng cứng, nội tâm vô cùng chấn động, đây là vật được lưu lại từ rất nhiều năm trước, vậy tại sao cũng xuất hiện ở nơi này? Quả thực khiến người khác khó mà tin nổi!
Nhưng mà, chưa kịp suy nghĩ nhiều thì chiếc thuyền giấy đen to cỡ lòng bàn tay kia liền tỏa ra những tia sáng, đó chính là từng dải lụa cứ như là một dải ngân hà vậy.
"Đó là thứ gì vậy?" Đả Thần Thạch sợ hãi kêu lên.
Thạch Hạo căng thẳng, lông tóc dựng đứng, cảm nhận được vẻ nguy hiểm vô cùng lớn, đứng nơi đó toàn lực ứng phó.
Những dải lụa như ngân hà kia chính là phù văn sáng rực không ngừng buông xuống, không ngừng đè nén cứ như là một vùng thế giới hoàn toàn mới, vô tận Thần Ma gào thét vồ giết xuống bên dưới.
Một chiếc thuyền giấy nho nhỏ cũng không biết ẩn chứa bao nhiêu bảo thuật không ngừng trút xuống, vô cùng vô tận, biến nơi đây thành vùng đất tăm tối.
Đây là một hồi đại chiến rất quái lạ, một chiếc thuyền giấy nhỏ màu đen trôi nổi ở trong không trung, nghiêng qua nghiêng lại chiếu xuống hào quang đầy trời, mỗi một tia đều rất kh*ng b*.
Thạch Hạo chưa từng chiến đấu với người nào như vậy, nó bắt đầu liều mạng không thể không toàn lực ứng phó, thần thông mênh mông cuồn cuộn vô biên kia không giống như một mà là trăm ngàn cường giả cùng nhau thi triển.
Phù văn xuất hiện liên miên hóa thành vô tận ngân hà, chiếc thuyền giấy phiêu lưu trong ngân hà và không ngừng tung xuống hàng loạt bảo thuật, khiến cho thiếu niên bên dưới ra sức đối kháng.
Cuối cùng, ngân hà biến mất, thuyền giấy từ từ trôi nổi tựa như lướt vào U Minh, nó cũng chưa bốc cháy mà đang từ từ xuôi dòng bên trong ánh sao mông lung mờ ảo.
Chuyện gì xảy ra thế này, hoàn toàn khác xa lúc chiến đấu với Chu Yếm trong sân thi đấu!
Thạch Hạo nghĩ mãi không ra, trong lòng tràn đầy câu hỏi, nhìn thuyền giấy đen trôi qua nó nghĩ tới tao ngộ khi ở Bắc Hải, tựa như lại nhìn thấy được dòng chữ bằng máu vô cùng cuốn hút kia: Chỉ còn sót lại mình ta.
Nó mang theo những nghi vấn đó hướng sâu vào trong sân thi đấu, nhìn thấy một mặt của vách đá có những hình chạm khắc giống như trên cửa đá, nhưng lại nhiều hơn một thứ. Một bàn tay trắng noãn, hoàn mỹ xinh đẹp tuyệt trần đang cầm lấy một chiếc thuyền giấy màu đen đặt vào trong ngân hà, trên thuyền giấy viết hai chữ: Hi Vọng.
Hình ảnh này ẩn chứa ý nghĩa gì? Thạch Hạo kinh ngạc nhìn, thời gian trôi qua rất lâu mà vẫn chưa hề động đậy gì.
Đả Thần Thạch cũng bị mê hoặc theo, nhìn một hồi lâu cũng chẳng hiểu được gì.
"Xoẹt!"
Hào quang lóe lên, mặt tường này biến hóa, những hình chạm khắc mơ hồ chợt xuất hiện một con đường tắt cứ như đang dẫn tới dòng sông thời gian kia, ngược dòng hướng về Thái Cổ, bên cạnh con đường này có hai chữ: Trở Về.
"Ngươi có nhận xét gì?" Thạch Hạo hỏi tảng đá trên tóc.
"Nhìn không hiểu nhưng theo ta suy đoán, chủ nhân của thuyền giấy này hẳn là một trong những người chủ đạo của bức tường Thần Ma này, nàng khác với tất cả mọi người."
Thạch Hạo nghe thế thì gật gật đầu, biểu thị vẻ tán đồng.
Cho dù nói gì đi nữa thì thứ này từ vô tận năm tháng trước kia tới đây, nó cho rằng cái gọi là con đường kia hẳn là một loại niềm tin, thời gian lâu như vậy những sinh linh kia đều không còn tồn tại thì còn có thể còn sót lại thứ gì?