Một bức tường cao to hùng vĩ như thế, nếu không phải bên trong Thánh Hoàng cung thì Thạch Hạo còn tưởng rằng đây là một dãy núi vắt ngang trước mắt mình.
Toàn bộ bức tường có màu xám tro, không có màu sắc sặc sỡ gì cả chỉ là một phong cách cổ vô cùng tang thương, những thứ được điêu khắc bên trên cửa đá vô cùng chân thật cứ như có linh hồn vậy.
Thạch Hạo cân nhắc trong thời gian rất lâu, không biết sau cánh cửa đó có thứ gì, không ngờ lại nghe được tiếng thú gào, chuyện này khiến người khác kinh ngạc.
Nó bay lên trời cao, muốn xem bức tường này cao tới chừng nào, cuối cùng thì thấy một hàng chữ lớn: Bức tường Thần Ma!
Cái này khiến cho tâm thần nó hơi động, dám mệnh danh như thế thì không phải là thứ tầm thường, đến tột cùng là một nơi như thế nào đây?
Thạch Hạo bay xuống lại, cẩn thận quan sát từng cửa đá, tổng cộng có 108 cửa đá, thế nhưng lại hơi đặc biệt, nói ví dụ như Chân Long, Chu Tước... thì những cánh cửa này đều đóng kín, như được điêu khắc mà thành, không thể đẩy mở được.
"Chúng nó quá mạnh mẽ cho nên cũng không có cánh cửa thật sự, lộ trình không thông?" Thạch Hạo bồi hồi một lúc lâu nhưng vẫn chưa có hành động gì, nó loáng thoáng cảm thấy nơi này có thể sẽ không cùng hung hiểm.
Nó trở lại hồ Niết Bàn, hướng mắt về phía chiếc kén đang bao quanh lấy Hỏa Linh Nhi, nàng vẫn chưa có đi ra ngoài.
Còn Đả Thần Thạch thì cứ như phòng ngừa cướp giật, thủ ở nguồn suối trên không trung theo dõi nó, chỉ sợ nó lần nữa cướp đoạt thức ăn của mình.
Thạch Hạo điều chỉnh lại trạng thái bản thân rồi lần nữa trở lại gần nơi bức tường Thần Ma, đột nhiên đẩy mạnh một cánh cửa đá ra lập tức cảm giác được một luồng hơi thở hồng hoang, tựa như trở lại Thượng Cổ vậy.
Nó nhanh chân tiến về trước, cửa đá phía sau "ầm" một tiếng rồi khép kín!
Thạch Hạo sững sờ, phía trước có một sân thi đấu, nơi đó có màu đen như là huyết dịch bị khô đi, vô cùng bẩn thỉu cho nên mới có màu đen như thế.
Đến hiện tại, Thạch Hạo cũng coi như là người tài cao gan lớn, ung dung không vội vàng, nó tin tưởng vật mà Thánh Hoàng Hỏa tộc lưu lại sẽ không thể nào làm hại tới tộc nhân của mình.
Khi tới gần sân thi đấu thì nó phát hiện một tảng đá lớn, bên trên có chữ viết ghi lại một số thứ khiến người khác kinh sợ.
"Bức tường Thần Ma, Chết non Thái Cổ!"
Tám chữ này, cứ như dao cứa khiến trong lòng người trở nên lạnh lẽo, đây là ý gì?
Phía dưới cũng có một ít chữ viết nữa thế nhưng cũng không có liên quan tới tám chữ vừa rồi, cũng không có giải thích, chỉ có nói rõ sân thi đấu vô cùng đáng sợ.
Đây là một nơi khiêu chiến có tính nguy hiểm vô cùng cao, nhắc nhở hậu nhận không thể bậy bạ mà xông vào, đây là sự chuẩn bị cho những kỳ tài ngút trời, nắm giữ thiên tư hiếm thấy mà thôi.
"Chỉ có đột phá 108 cửa ải, thắng liên tiếp 108 sân thi đấu thì mới có tư cách đi tới con đường kia."
Một câu nói như thế, úp mở khí tức thần bí.
Thạch Hạo ngạc nhiên, đây là một con đường thế nào đây, nó loáng thoáng cảm nhận được con đường này không liên can gì với Thánh Hoàng cung, là ngoài danh sách. Bức tường này được bố trí không ai biết cả.
"Chẳng lẽ là tổ tiên của tiểu Hồng, hoặc đây là bức tường mà Thánh Hoàng Hỏa tộc cố ý biến đổi để mai táng những người đi vào, không muốn có quá nhiều người tham gia vào?"