Thạch Hạo há miệng th* d*c, lồng ngực phập phồng, cuộc chiến này tiêu hao tinh lực của nó quá nhiều, tuy rằng thời gian kéo dài không lâu thế nhưng cũng coi như là một loại khổ chiến.
Bởi vì, ngay vừa nãy nó đã vận dụng các loại thủ đoạn, sử dụng tuyệt học mạnh nhất, vận dụng tiềm năng cực điểm của thân thể, nếu không thì trận chiến này phải kéo dào tới hơn nửa ngày trở lên.
Có thể thấy được thử thách này đáng sợ đến cỡ nào, khiến cho Thạch Hạo phải nghiêm túc mà đối phó, sử dụng chân hỏa mới có thể thắng lợi, việc này cực kỳ hiếm thấy.
Từ khi xuất đạo tới giờ, số lần có thể khiến cho nó vận dụng như thế thì chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay!
Nói thì rất đơn giản thế nhưng cũng chẳng dễ dàng chút nào, sân đấu màu đen biến mất, bên trong cung điện trở nên trống trải chỉ còn lại mỗi tiếng hít thở ồ ồ của nó, rất lâu sau mới có thể thở đều như bình thường.
"Không hổ là cửa ải khó khắn mà Thần Linh Thượng Cổ bày xuống!" Nó nói như thế.
Bất kể là tổ tiên của tiểu Hồng hay là Thánh Hoàng Hỏa Quốc đều đã thành Thần, cẩn thận nghĩ lại thì sân đấu được Thần Linh Thượng Cổ bày xuống này cũng khó đối phó như thế.
Nếu là người bình thường thì đừng mơ tưởng có thể vượt qua, ngay cả sinh linh thuần huyết tới cũng có khả năng chết đi!
Bốn cây cột to lớn phát sáng, đứng sừng sững ở bên trong sân đấu bị phá hủy đó, toàn thân đỏ thấm cứ như là cột chống trời vậy, lúc này tỏa ra những gợn sóng hết sức kinh người.
Thạch Hạo tiến tới, đây chính là bốn kích của Thái Cổ Chu Tước.
Trên mỗi một cây cột đều ghi chép một thức, đó là những dấu ấn ngang ngược, đứng ở nơi xa mà vẫn bị những luồng thần uy này ép cho nghẹt thở.
Thạch Hạo tới cây cột thứ nhất, toàn thân nó lượn lờ ánh lửa, ánh đỏ dâng lên, nơi đó có một con Chu Tước đang chuyển động, thể hiện ra dáng vẻ oanh kích chín tầng trời.
Nó không ngừng di chuyển, không ngừng vỗ cánh, trên thì đánh trời cao, dưới thì dò cửu u.
Thạch Hạo bình tĩnh lại tâm tình, nghiên cứu thật tỉ mỉ, nó là một người có thiên tư cực cao về việc tu hành, học cái gì thì cũng sẽ rất nhanh, những bảo thuật phù văn bình thường nhìn sơ qua thì đã có thể triển khai được rồi.
Thế nhưng, nó đứng ở nơi đó rất lâu mà vẫn chưa hề động đậy, cứ như thế nhìn chằm chằm chỉ sợ bỏ qua điều gì đó, cả tâm thần đều tập trung vào cây cột này.
Cứ như thế, Thạch Hạo đứng đó một ngày một đêm, suy nghĩ rất lâu rồi mới từ từ triển khai tứ chi, hai tay như cánh, hai chân đạp hư không, thân thể bùng phát ra một luồng hơi thở đầy bá đạo.
Nó bay lên trời, không ngừng diễn biến sự bá đao nhất của Thái Cổ Chu Tước, bày ra dáng vẻ vô cùng nhuần nhuyễn, một luồng chí dương đầy thô bạo che ngợp cả bầu trời.
Thái Cổ Chu Tước, điều khiển hỏa tinh, có thể đột sạch chư thiên thần ma, một mặt có vẻ dương cương vô cùng thô bạo.
Mà bốn kích này cũng không thể hiện ra thần thông Hỏa đạo, thế nhưng có thể phô bày ra vẻ thô bạo kia đến đỉnh cao nhất, dẫn dắt tiềm năng của thân thể và phù tới một tình trạng không thể nào tưởng tượng được.
Mạnh mẽ như Thạch Hạo, thân thể vô song, không sợ kim thân của Bổ Thiên giáo, lúc này có cảm giác xương cốt mình như đang vang lên những tiếng "lốp bôp" như đang rang đậu vậy, cả người run run có quy luật.