Âm thanh xa xưa tựa như được truyền từ ngoài chín tầng trời đến, càng đi về phía trước thì càng chói tai hơn, đến cuối cùng bọn nó cảm giác như những chiếc chuông lớn màu đỏ thẩm ở bốn phía không ngừng nổ vang, mà lại lưu chuyển vẻ huyền bí của chư thiên, vô tận ký hiệu lấp lóe.
Đại điện trống trải mà giờ xuất hiện dị tượng như thế này tự nhiên khiến người khác khiếp sợ.
Thạch Hạo và Hỏa Linh Nhi đi về phía trước, những chiếc chuông đỏ như ẩn như hiện, những tiếng tụng kinh càng thêm rõ ràng phảng phất như đang vang vọng bên tai vậy.
Rốt cuộc cũng tới một nơi, phía trước có một đạo đài* vô cùng to lớn, được xây dựng từ nham thạch màu đỏ, bên trên có một quyển kinh cổ tỏa ra khí tức đại đạo vô cùng cổ điển. (Đài: bục, sân khấu...)
"Cái gì?" Cho dù là Thạch Hạo cũng chấn động tâm thần, không ngờ mới đi vào mà đã phát hiện ra một quyển sách kinh rồi.
Dưới cái nhìn của nó, con đường phía trước nhất định sẽ tràn ngập hiểm nguy, còn cần phải trải qua rất nhiều cửa ải khó khăn thì mới có thể có được thu hoạch, không hề nghĩ rằng lại đơn giản như vậy, đã có một quyển sách kinh nằm sẵn ở phía trước tại bên trai đạo đài rồi.
Chuông lớn màu đỏ thẩm nổ vang, phù văn lấp lánh, được treo bên trên đạo đài, bao phủ lấy cổ kinh, âm thanh du dương không ngừng vang lên.
Cung điện này vô cùng trống trải, khi nhìn thấy một tòa đạo đài bên trên có một bộ kinh cổ và được chuông lớn bảo vệ như thế thì khiến người khác khó mà bình tĩnh được.
"Đây là... kinh cổ của Thượng Cổ Thánh HSo?" Hỏa Linh Nhi kích động, trên gương mặt xinh đẹp không chút tì vết tràn ngập vẻ khát vọng.
Đạo đài màu đỏ đậm có phù văn lượn lờ, bên trên kinh thử có những ký hiệu vô cùng cổ điển lưu chuyển, khí tức đại đạo tràn ngập, vừa nhìn là biết không phải vật phàm rồi.
Nhưng mà, khi Thạch Hạo mới đi tới gần thì một nguồn sức mạnh đẩy ngược ra sau không cho lại gần.
"Ta từng nghe nói qua, quyển kinh thư này rất đặc biệt, không thể mạnh mẽ chiếm lấy được, chỉ có thể ngồi xếp bằng xuống mà lắng nghe, lĩnh ngộ bao nhiêu thì cần phải xem vận may của từng người." Hỏa Linh Nhi nói.
Thạch Hạo thờ dài, đây rõ ràng là thánh vật Hỏa tộc, hơn phân nửa nó cũng không có cơ duyên như thế kia được.
Hỏa Linh Nhi đi về phía trước và cũng nhận được một luồng sức mạnh không tên cản trở, thế nhưng nàng nhanh chóng ngồi xếp bằng xuống lắng nghe những âm thanh tụng kinh kia.
Cơ thể trắng noãn của nàng đang phát sáng, kinh văn được truyền lại trong tộc cộng hưởng cùng với âm thanh này khiến cho bên ngoài cơ thể của nàng xuất hiện từng ký hiệu màu đỏ đậm, phóng thích ra khí tức đầy thần bí.
"Có hiệu quả đấy, ngươi cũng thử một lần xem sao đi." Hỏa Linh Nhi ngoái đầu lại, ra hiệu cho nó.
Thạch Hạo nghe thấy thế thì cũng ngồi xếp bằng quay về phía đạo đài màu đỏ ấy, nhắm chặt cặp mắt yên lặng cảm ứng kinh văn này, nó muốn hòa vào và lắng nghe chân nghĩa Đạo trong tiếng tụng kinh này.
Đáng tiếc, nó chỉ có thể nghe được những tiếng tụng kinh nhưng không tài nào phân biệt được đó là thứ gì, cảm giác đều bị che giấu trong âm thanh vang vọng của chuông lớn.
Thạch Hạo ngồi xếp bằng nửa canh giờ nhưng vẫn chẳng thu hoạch được gì cả, còn Hỏa Linh Nhi thì đã nhập tĩnh từ lâu, dáng vẻ trang nghiêm giống như là một vị nữ thần vậy, thánh khiết và an lành, được bao phủ bởi một tầng ánh sáng mông lung.
Nó đứng dậy, đi quanh tòa đạo đài này để quan sát kỹ, nó nhìn chằm chằm quyển kinh cổ kia, đây phải là những người truyền thừa của Hỏa tộc mới có thể lĩnh ngộ sao?
Việc này quả là làm khó nó, những thứ này vốn là chuẩn bị cho những người Hỏa tộc nắm giữ dòng máu Chu Tước, nó chỉ là một người ngoài nên cơ bản không thể thu hoạch được gì, chuyện này khiến nó thở dài không thôi.