(*): Dục ở đây là tắm. Mọi người đừng hiểu lầm nhá
Thông qua cửa thánh và đạt được sự gột rửa của chân hỏa, nơi mi tâm của Hỏa Linh Nhi lấp lánh, một dấu ấn hình Chu Tước nhỏ lấp lóe, nếu không nhìn kỹ thì cứ ngỡ đó là hoa sen, đỏ tươi ướt át.
Mái tóc đen rối tung, thân thể trắng noãn như ngọc lấp lánh ánh sáng lộng lẫy, thời khắc này vẻ đẹp của nàng quả thật làm điên đảo chúng sinh, có một loại mê hoặc khiến người khác khó mà kìm chế lại được.
Cặp chân thon dài nhẹ nhàng bước tới gần đó, mùi hương cơ thể êm dịu, ánh mắt như sao sáng ẩn bên trong có chút mê hoặc, cái tên quỷ trước mắt này sao lại trợn tròn mắt lên thế kia? Nàng có chút đắc ý, tên này thường ngày rất kiêu ngạo, rất là hung tàn, hôm nay lại trừng mắt ngạc nhiên, cho dù chớp mắt cũng chẳng có lấy một cái.
"Đến thật rồi, không thể trách ta nhen, bé mập xinh đẹp, chúng ta cùng nhiệt liệt chúc mừng thôi, cứ như thế ngươi đã đột phá được ràng buộc của cơ thể, cùng nhau ăn mừng thôi."
Hùng Hài Tử ánh mắt nóng rát, mở rộng đôi tay nhiệt liệt chúc mừng, nhanh chóng tiến tới 'ôm' thật mạnh.
Hỏa Linh Nhi cũng chẳng muốn tiến hành cái việc gọi là chúc mừng này xí nào, nhưng sau khi thông qua được cửa thánh thì nàng cực kỳ vui sướng, đi về phía Thạch Hạo cũng chỉ là biểu lộ vẻ kiêu ngạo của bản thân, trêu tức cái dạng ngốc nghếch lúc bấy giờ của tên Hùng Hài Tử này mà thôi.
Mãi tới tận sau khi 'ôm ấp nhiệt tình' thì nàng mới biết đã xảy ra vấn đề gì, không thể nào trách được cái đứa nhóc hung tàn này hôm nay lại đần độn, cặp mắt trợn tròn xoe, ánh mắt phát ra ánh d*m t*c như thế được.
"A...."
Một tiếng hét vang dội, quả thật có thể làm xuyên thủng sắt thép, nứt vỡ đất đá, vang vọng khắp Thánh Hoàng cung cùng biển dung nham.
Cái cảm giác này... nàng thật sự là không dám tưởng tượng tới, bản thân mình không một mảnh vải che thân, thân thể như ngà voi đều hiện ra ngoài, toàn bộ thân thể từ trên xuống dưới đều bị người khác nhìn thấy cả.
"Tai ta muốn điếc luôn rồi." Thạch Hạo cảm thấy lỗ tai ong ong cả lên, cánh tay vờn quanh ôm chặc lấy ngọc thể trắng noãn này, cảm giác rất là đặc biệt, mềm mại và thơm ngát, thấm ruột thấm gan.
Cánh tay của nó chạm vào lưng của Hỏa Linh Nhi, tiếp xúc với da thịt trắng như tuyết ấy, cảm giác cực kỳ trơn mịn, cứ như là đang nhẹ nhàng lướt qua tấm tơ lụa bóng loáng vậy, từ phần lưng di chuyển xuống dưới, cuối cùng cũng cảm nhận được đường cong chập trùng đó.
Hỏa Linh Nhi rít gào, bàn tay đó đầu tiên rơi trên bờ vai đẹp của nàng, rồi sau đó hướng xuống phía dưới chạm vào eo thon mềm mại, quả thật cứ như là điện giật, chuyện này quả thật quá đáng ghét!
Đây đúng là cái ôm của gấu mà, hơn nữa còn táy máy tay chân, đôi tay từ trên bờ eo thon trắng noãn từ từ hướng xuống bên dưới, khiến cho thân thể nàng cứng đờ, đường cong lên xuống căng tròn không tài nào chịu được nữa! (Dịch đoạn này mà cứ nóng người hẳn lên )
"Đi chết đi!"
Rốt cuộc nàng cũng đã tỉnh táo lại, đẩy mạnh Thạch Hạo ra ngoài, thoát khỏi quá trình "nhiệt liệt chúc mừng" này, đáng ghét không ngờ nó lại dám làm như thế.
Đôi tay của Hùng Hài Tử đang rơi trên cái đường cong lên xuống đó thì đột nhiên bị đẩy mạnh ra sau, hai tay theo phản xạ hơi dùng sức nắm chặt lấy.