Đây là con đường được xây dựng từ lửa, lấp lánh ánh đỏ, Thạch Hạo và Hỏa Linh Nhi tiến bước về phía lòng đất.
Dung nham nóng rực chảy cuồn cuộn, tòa cung điện to lớn kia lượn lờ trong sương mù, nơi trung ương của Thiên cung có ký hiệu màu đỏ lấp lóe cứ như là bên trong Thần giới Thượng Cổ.
Tự nhiên không cần phải nói tới Thạch Hạo, cặp mắt nó híp lại quan sát thật cẩn thận, quả thật tòa Thần cung này vô cùng hùng vĩ, cũng không biết có thể đạt được vận may lớn hay không nữa.
Còn Hỏa Linh Nhi thì vô cùng kích động, gương mặt trắng hồng tràn đầy sự hưng phấn, không ngừng la hét, xưa nay phàm là những người trong Hỏa tộc có thành tựu to lớn một bước lên trời thì đều dựa vào nơi này.
"Bé mập, cần phải bình tĩnh, đừng nên gào to hô lớn như thế." Thạch Hạo nhắc nhở, trên thực tế trong lòng nó cũng nổi sóng chập trùng, khó mà bình tĩnh được.
Hiếm thấy khi Hỏa Linh Nhi không lý sự, cặp mắt linh động, đôi môi đỏ mọng, hàm răng trắng tinh, kết hợp lại cùng nhau khiến cho tâm thần người khác phải rung động, nàng cười hì hì, nói: "Thật sự là vận may lớn mà, rất có thể ta sẽ trở thành nữ hoàng."
"Haizz, tỉnh lại đi trời vẫn chưa tối mà, chút nữa rồi nằm mơ cũng chẳng sao." Thạch Hạo quơ quơ tay trước mặt nàng.
"Hự!"
Hỏa Linh Nhi ôm lấy cảnh tay của nó rồi cắn thật mạnh, cánh tay của Hùng Hài Tử hồi nãy suýt chút nữa đã bị tiểu Hồng thiêu cháy, bây giờ vẫn còn thương tích nên lập tức hét thảm một tiếng, nói: "Dừng lại, nếu không ta đánh cho răng môi lẫn lộn bây giờ."
"Ta chỉ thử xem mình có nằm mơ hay không thôi mà." Hỏa Linh Nhi cười cười, trước kia khi người của Hỏa tộc tiến vào Thánh Hoàng cung này, phàm là những ai sống sót thì dù không trở thành một người mạnh mẽ tuyệt thế thì cũng trở thành Hỏa Hoàng, có rất ít kẻ trở thành vô tích sự.
"Cắn mình thì rất là đau, hiện tại thấy ngươi la hét như thế ta nghĩ muốn giả cũng không được rồi." Hỏa Linh Nhi rất hài lòng, đẩy cánh tay của nó ra rồi bắt đầu đánh giá tòa cung điện đầy hùng vĩ này.
Thạch Hạo cũng không nói gì, trước mắt không thể kéo dài được, nó lập tức quan sát xung quanh, chuẩn bị xông vào.
Bọn nó điều động bảo cụ bay tới phía trước, dung nham như biển, đâu đâu cũng là màu đỏ không thấy phần cuối. Mà tòa cung điện hùng vĩ kia nằm ở trung tâm của biển dung nham màu đỏ kia, chìm chìm nổi nổi, rộng lớn cực kỳ, phù quang lưu chuyển đầy trời.
Nhưng mà, điều khiến cho hai người giật mình chính là, bất kể dùng cách nào cũng không thể bay tới gần đó được, từ đầu tới cuối đều duy trì ở một khoảng cách nhất định, cơ bản không thể đi tới trước tòa cung điện lớn đó được.
"Chuyện gì thế này?" Thạch Hạo kinh ngạc, nó cẩn thận suy nghĩ, nơi này có trận pháp không gian lớn đã bao trùm toàn bộ nơi sâu dưới lòng đất này, bao phủ cả biển dung nham, dẫn tới hai người bọn nó không cách nào tiến tới được.
"Ta nghe phụ hoàng nói, muốn tiếp cận Thánh Hoàng cung, mà không phải người có vận may lớn thì không thể nào tới được." Hỏa Linh Nhi mở miệng, nụ cười thu lại thay vào đó là vẻ mặt nghiêm túc.
"Phải làm cách nào mới được xem là có vận may lớn?" Thạch Hạo hỏi.
Hỏa Linh Nhi nhíu mày, nói: "Tự nhiên là đạt được sự tán thành của Thánh Hoàng cung rồi, có người nói sẽ có Cá mặt trời xuất hiện, chúng nó nổi trên mặt dung nham và hình thành nên một cây cầu hoàng kim, có thể dẫn người có duyên tới trước cung điện.
Thạch Hạo vừa nghe thế thì không ngừng cắn lưỡi, không thể đạt được tán thành rồi, bầy Cá mặt trời kia hận nó tới thấu xương, đời nào có khả năng vì nó mà tạo nên cây cầu hoàng kim được chứ.
Ở trong khu tổ địa này, nếu như về việc đánh bắt số lượng Cá mặt trời mà nó nhận thứ hai thì cũng chẳng ai dám nhận mình là số một cả, gần đây nó toàn đi săn bắt sinh linh siêu phàm này, sớm đã bị đàn cá kia căm hận rồi.