Trong lòng của Thạch Hạo rất phức tạp.
Khi nó còn nhỏ thì đã từng nghe những người lớn tuổi nói về Sơn bảo, sau đó mấy năm thì có nhiều loại cổ thú qua lại, rồi đại chiến ở sâu trong dãy núi tạo thành sát kiếp không thể đo lường.
Toàn bộ những thứ này đều do Sơn bảo tạo thành!
"Sau này trở lại thì tìm Mao Cầu hỏi cho ra lẽ." Thạch Hạo lẩm bẩm.
Cổ thụ che trời, cánh lá xum xuê, cắm rễ trong dung nham của miệng núi lửa và không ngừng hút lấy sức mạnh thần tính, cây già cao vút, vỏ cây rạn nứt, cả thân cây phát sáng lấp lánh.
Chim tước màu đỏ sắp xếp lại lông chim, ráng đỏ lượn lờ, sau khi nghe được lời của nó thì trong con ngươi như ngọc thạch màu đen lộ ra ánh sáng ngôi sao, hiển nhiên đang suy nghĩ gì đó.
Thạch Hạo nghiêm nghị, nói: "Đến thời điểm đó, ngươi cũng có thể tới thôn Thạch để nghiên cứu Sơn bảo với chúng ta."
Nói chuyện nãy giờ khiến cho trong lòng nó không thể bình tĩnh được, con chim này tuy không lớn nhưng lại vô cùng dũng mãnh, có thể chiến đấu sống còn với Thôn Thiên Tước, năm đó chúng nó đã quyết đấu sinh tử với nhau ở Sơn bảo, hiện tại khi đã biết thì sẽ không để ý sao?
Toàn thân con chim tước có màu đỏ rực, cặp mắt híp lại, nói: "Vậy thì ta sẽ cố gắng hết sức, đến thời điểm đó sẽ cùng nghiên cứu với ngươi."
"Nếu đã cố hết sức thì hãy dạy cho ta một loại thần thông đi." Thạch Hạo cò kè mặc cả.
"Bảo thuật của ta rườm rà lại cao thâm, thiên tư của ngươi lại kém, ngộ tính không đủ, tìm hiểu cũng chẳng ra." Tiểu Hồng điểu liếc nhìn, hiển nhiên là không muốn dạy.
"Ngươi nói như thế ta không phục, chỉ cần ngươi truyền xuống, bảo đảm ta sẽ nhanh chóng học thành." Thạch Hạo nói.
"Ngươi đang nghi ngờ về phán đoán của ta đấy hả, muốn bị đánh ư?" Chim nhỏ màu đỏ nhảy tới tổ chim màu vàng nhìn chằm chằm nó, tuy rằng tham âm chát chúa thế nhưng rõ ràng chẳng có chút ý tốt gì.
"Chẳng có chút thành ý gì cả, ta có ý tốt mời ngươi đi xem Sơn bảo, nhưng ngươi ngay cả lông chim cũng chẳng nỡ nhổ xuống." Thạch Hạo nhỏ giọng nói.
Mặc dù biết đối phương là Tế Linh của Hỏa Quốc thế nhưng nó không hề có lòng kính nể gì cả, bởi vì nó cảm thấy con chim nhỏ này chẳng phải là một lão già gì cả, tuổi tác cũng chẳng phải rất lớn.
"Ngươi có ý gì đấy, nói thế nào đây nhỉ, quá th* t*c mà!" Tiểu Hồng điểu khinh bỉ, sau đó quẹo cổ, nói: "Ta nhớ là mình đã từng đưa cho ngươi một cọng linh vũ."
Thạch Hạo yên lặng, tự dưng lại gặp phải cái tên quỷ này, tiểu Tháp thì cũng thôi đi, đến phút cuối chỉ để lại cho nó một cọng lông chim, còn cái con chim tước tiểu Hồng cũng y như thế.
"Lông chim thì cụt ngủn mà cũng khoe khoang, không thấy ngại hả, có thể đem ra được sao, nếu lấy nó ra nhất định sẽ bị người khác cười chê, điển hình nhất là cầm lông gà mà lại xem như thẻ lệnh!" Thạch Hạo tức giận.
Tiểu Hồng điểu nghe thấy thế thì tức giận, lần nữa ném Thạch Hạo vào chén Hóa Thiên, ánh lửa dâng lên tiến hành thiêu đốt, cả người Thạch Hạo bị cháy nên không ngừng gào thét.