Thạch Hạo tiến vào cảnh giới Minh Văn hậu kỳ, toàn bộ đều thay đổi, lỗ chân lông của thân thể khi đóng mở thì có thể nhận biết được những gợn sóng và nhấp nhô của quy tắc cùng trật tự trong trời đất.
Không thể nghi ngờ, sau khi bước vào cửa ải này, thực lực của nó đã tăng lên rất nhiều, trải nghiệm và cảm ngộ cũng khác xưa rất nhiều.
Thời khắc này, khi nó hô hấp thì từ trong mũi phóng ra là những phù văn, tinh khí cứ như là Chân Long quấn quanh thân thể, vô cùng thần kỳ khác thường, hơi thở của nó mạnh mẽ vô cùng.
Cái cảm giác này rất là dễ chịu, nó vui sướng ở trong lòng, tinh thần sung mãn, nội tâm an lành và không minh.
"Nói cho ta một ít chuyện ở vực ngoại đi." Thạch Hạo thả ba người ở vực ngoại đang bị phong ấn trong pháp khí ra, bắt đầu tra hỏi bọn họ.
Thiếu niên một sừng chấn động trong lòng, mạnh mẽ như hắn, được xưng là thiên tài thế nhưng bây giờ lại trở thành tù binh, một người trẻ tuổi thuộc Nhân tộc hơn nữa còn nhỏ hơn hắn vài tuổi lại có thể đánh bại hắn một cách dễ dàng, đây thật sự là một đả kích rất lớn.
Ngay cả người trẻ tuổi tộc bốn mắt kia cũng chỉ mới hai mấy tuổi, cũng là cảnh giới Minh Văn hậu kỳ thế nhưng, khi so sánh với Thạch Hạo thì hắn có cảm giác cực kỳ xấu hổ.
Đến cả thiếu nữ có sắc đẹp xuất chúng kia cũng u sầu, nàng là đệ tử kiệt xuất của Phiêu Miểu cung, thế nhưng khi tới Hoang Vực thì lại bị một tên nhà quê chỉ cần nhấc tay là có thể trấn áp, cái mà được cho là thiên tài của nàng khi đứng trước mặt nó thì đúng là một chuyện cười.
"Tuổi thật của ngươi là bao nhiêu thế?" Bọn họ không cam lòng, muốn hỏi rõ chuyện này.
"Vài tháng nữa thì tròn mười bốn tuổi." Thạch Hạo nhìn bọn họ, mặt không hề cảm xúc, sau đó lạnh lùng lên tiếng: "Đến cùng là ta hỏi các ngươi hay là các ngươi tra hỏi ta?"
Ba người thở dài, mới hơn mười ba tuổi, con bà nhà nó... Còn có lẽ trời nữa hay không, chưa từng thấy người trẻ tuổi nào yêu nghiệt như thế này, cũng quá mạnh mẽ mà, cho dù truyền nhân kiệt xuất nhất của mấy giáo phái lớn thời Thái Cổ thì cũng không nhất định sẽ thắng được.
Thậm chí, bọn họ còn hoài nghi người này là đệ tử bí truyền của Tây Thiên giáo, Tiệt Thiên giáo, được "nuôi thả" trong Hoang Vực, nếu không thì đời nào nghịch thiên như thế được?
Ba người vô cùng hối hận khi chọc phải thiếu niên như thế này, thật đúng là gieo gió gặt bão, nếu như không phải tham thêm vài con Cá mặt trời thì đời nào gặp phải chuyện này, tất cả đều do mình rước lấy.
Thạch Hạo thẩm vấn, muốn biết chuyện tình ở vực ngoại, ban đầu ba người còn không có phối hợp, chống cự kịch liệt, thế nhưng cuối cùng cũng phải thỏa hiệp, nói ra hết những chuyện mà mình biết được.
Thậm chí, Thạch Hạo còn đạt được một vài loại tiểu thần thông từ ba người này thế nhưng sau khi đề cập tới bảo thuật trấn giáo thì ba người kêu to, mi tâm rạn nứt không ngừng chảy máu, đã bị bày xuống cấm chế.
Bất kỳ một giáo nào thì đều đặc biệt coi trọng truyền thừa của mình, vì phòng ngừa tiết lộ ra ngoài nên đã bày xuống rất nhiều hậu chiêu, không tiếc tất cả mà khắc phù văn có tính chất hủy diệt vào trong thần hồn của các đệ tử.
Cuối cùng, Thạch Hạo giúp bọn hắn chết một cách anh dũng, chưa từng nhục nhã mà chỉ một chiêu kiếm xẹt qua, ba cái đầu người bay xa tới mười mấy mét mang theo những dòng máu tươi b*n r* xa.
Nó đứng ở chỗ này, chậm rãi tiêu hoa những tin tức mới chiếm được, rất lâu sau mới rời đi.
Thạch Hạo đi tìm đám người thiếu nữ mắt to, bọn họ cũng không có bị thương gì cả, họ lại tiếp tục bắt đầu hành động đi tìm kiếm hung thú, luyện chế mồi nhử, đánh bắt Cá mặt trời.