Bên dưới dung nham, cung điện màu vàng nhạt bị nứt thành bốn mảnh, từng tảng đá lớn rơi xuống, còn gạch vụn thì văng tứ tung, Thạch Hạo từ trong đống phế tích vọt lên một cách nhanh chóng.
Bảo thuật Côn Bằng đã thành!
Thạch Hạo mừng rỡ và kích động, môn thần thông này cực kỳ rườm rà và ảo diệu, tìm hiểu thời gian rất lâu, rất khó để tu thành một cách bình thường, không thể ngờ rằng, ngày hôm nay nó rốt cuộc đã thông hiểu đạo lý.
Chỉ cần hơi vận chuyển một chút thì nó đã cảm giác được một luồng sức mạnh mang tính hủy diệt, tái hiện lại môn bảo thuật là một trong Thập Hung Thái Cổ của thế gian!
Khi Thạch Hạo thử nghiệm, một luồng khí thể mênh mông bao phủ toàn bộ nơi đây, sóng biển bằng dung nham xông lên, kèm theo đó là từng trận khói trắng, mặt đất đang bị rạn nứt.
Thân thể nó không ngừng run lên bần bật, nó vội vàng dừng lại, bảo thuật này không chỉ có lực phá hoại cực lớn mà lại còn tiêu hoa quá lớn, dường như muốn hút khô cả thân thể nó.
"Xem ra cần phải dành thời gian để tăng lên cảnh giới, nếu tu vi càng cao thì uy lực khi sử dụng bảo thuật càng kinh người, nếu không sẽ là hạn chế uy lực của thần thuật Thập Hung Thái Cổ."
Đây là một đòn sát thủ, nó tin tưởng nếu dựa vào môn đại thần thông này, thì tương lai chắc chắn có thể ngang dọc dưới trời, chỉ cần tu vi thỏa mãn thì cho dù gặp phải người nào nó cũng chẳng phải lo sợ.
Sau khi hiểu ra môn pháp này, Thạch Hạo cảm thấy nên tiếp tục tăng lên cảnh giới, chỉ có như thế thì thực lực bản thân mới được tăng mạnh.
Cũng rất may thời gian tiêu hao khi tu hành trong cung điện màu vàng nhạt kia rất có hạn, đây là một món quà vô cùng to lớn, nếu không có nó thì ở thế giới hiện thực tìm hiểu phải mất ít nhất là mấy tháng.
"Cứ như thế tu luyện thành công?" Thạch Hạo đi bên trong dung nham, nhẹ giọng nói, nó cảm thấy có chút không đúng lắm, suy nghĩ thật cẩn thận thì rất có khả năng liên quan tới cái bồ đoàn kia.
Nơi mi tâm của nó có ánh sáng lóe lên, tại đó xuất hiện một ký hiệu có phong cách cổ xưa, tràn ngập đại đạo, điều này đã nói lên việc nó đã hiểu được bảo thuật Côn Bằng, lý giải được ý nghĩa thật sự của phù văn nguyên thủy.
"Dành thời gian cho việc tu hành tăng lên thực lực bản thân thôi."
Ở nơi sâu trong tổ địa.
Đây là một vùng đồi núi, ánh lửa dâng trào, càng đến gần nơi này thì nhiệt độ càng cao hơn, mặt đất gần như muốn hòa tan ra, khu vực này có những sinh linh mạnh mẽ chiếm giữ.
"Răng rắc", một con Xuyên Sơn Giáp màu trắng đụng nátđá một tảng đá lớn, từ trong đó cướp lấy một hòn đó đỏ đậm rồi nhanh chóng nuốt xuống.
Cách đó không xa, một ít cường giả xuất hiện, trong mắt lộ vẻ nóng rực, cũng trong lúc đó đồng loạt xuất thủ giết về phía trước, từng người lấy ra binh khí chém về con Xuyên Sơn Giáp màu trắng kia.
"Keeeng!"
Tia lửa văng khắp nơi, con Xuyên Sơn Giáp kia còn cứng hơn cả sắt đá, vảy màu trắng xuất hiện từng luồng phù văn, đánh văng những binh khí kia.
Cùng lúc đó, nó há miệng phun ra một tia sáng trắng xuyên thủng hai người trong nhóm dó, chết ngay tại chỗ.
"Thật là lợi hại!" Mọi người biến sắc.
"Mọi người đừng sợ, vật nó vừa nuốt chính là vật chất thần tính, như thế động tác sẽ càng ngày càng chậm, chúng ta phải tranh thủ thời gian mà g**t ch*t nó." Có người cổ vũ sĩ khí.