"Vị đại ca này, ngươi thật đúng là uy vũ ngút trời nhen!' Thạch Hạo đứng dậy và chỉ nói một câu như vậy, khiến cho Hỏa Linh Nhi chấn động suýt chút nữa ngã nhào khỏi bảo cụ và từ trên không trung rớt xuống dưới.
Nàng cắn chặt hàm răng, mày ngài dựng thẳng, cặp mắt xinh đẹp trợn tròn, hận không thể ăn tươi cái tên Hùng Hài Tử này.
Người tới rất cao lớn, cả người được một chùm sáng bao quanh. long hành hổ bộ, xem ra rất siêu nhiên, mỗi một bước hạ xuống đều khiến cho tổ địa nổ vang, cứ như mặt đất đang cộng hưởng cùng với hắn.
Khí tượng của người này không giống phàm tục, hắn bước đi tới đây từ cuối đường chân trời, mỗi một bước đi của hắn có khoảng cách mấy trăm trượng, quả thật đây mới chính là súc địa thành thốn, là một sinh linh nắm giữ đại thần thông không thể đo lường.
"Có biết nói chuyện hay không hả, nếu không biết thì đừng có nói lung tung." Hỏa Linh Nhi quát lớn.
Thạch Hạo cười gượng, tự nhiên nó biết người tới là ai, Hỏa Linh Nhi cũng đã mở miệng lúc nãy, chẳng lẽ nó còn chưa đoán ra được?
Hỏa Hoàng có một khí thế không gì sánh kịp, mỗi một bước hạ xuống đều đồng nhất cùng nhịp đập thiên địa, đây cũng không phải là ý nghĩa của hợp nhất cùng trời đất tầm thường, mà là tư thái sau khi siêu thoát, chân chính đạt tới quân lâm thiên hạ.
Thạch Hạo nở nụ cười, liếc mắt nhìn vị cao thủ Hoàng đạo này, rồi nhanh chóng điều động bảo cụ nhanh chóng đuổi tới Hỏa Linh Nhi.
"Kính chào Hỏa Hoàng bệ hạ." Nó mở miệng lần nữa.
Hỏa Linh Nhi cũng không cãi vã nữa, nhìn nó vài lần, câu nói vừa nãy cũng xem như tạm ổn, nếu như lại nói câu giống như trước thì nàng tuyệt đối muốn liều mạng với nó.
"Vừa nãy ngươi nói cái gì vậy?" Hỏa Hoàng nói với giọng ôn hòa.
Đây là một vùng mất quạnh hiu, vô cùng hoang vắng, không có một ngọn cỏ, lấp vào đó thì chỉ có một hồ dung nham lớn với nhiệt độ rất cao, còn lại khu vực này chẳng còn một ai.
Thạch Hạo vò đầu, không ngừng cười ha ha.
Khí độ của Hỏa Hoàng không giống người thường, cũng không nói thêm gì nữa, hắn là nhân vật như thế nào, khi đối mặt với sinh linh của Thái Cổ Thần Sơn cũng có thế thản nhiên, vừa nảy cũng chỉ là cảm thấy có chút thú vị mà thôi.
Đây cũng không phải là thân thể thật sự của Hoả Hoàng, mà chỉ là một hóa thân thôi, hoặc có thể nói là linh thân của Hỏa Hoàng, hắn đi vào tổ địa tự nhiên không ai có thể ngăn cản.
Nói thật, Thạch Hạo vẫn còn có chút không yên tâm, dù sao đây cũng chính là tổ địa Hỏa Tộc, nó là một người ngoài mà tới đây thì không thích hợp cho lắm.
"Nếu Linh nhi đã cho phép ngươi tiến vào đây thì ta cũng chẳng nói gì nữa." Hỏa Hoàng như có thể nhìn thấu tâm tư của nó, mở miệng nói như thế.
"Không biết Hỏa Hoàng có gì dạy bảo." Thạch Hạo hỏi một cách khiêm tốn, nhân vật lớn cỡ này đời nào vô cớ mà lộ mặt chứ, chắc chắn là có tính toán.
Nói tóm lại, nó vẫn có thiện cảm với vị Hỏa Hoàng này, hơn hai năm trước khi nó ở Hư Thần giới mở ra mười Động Thiên, khi lâm vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc, gặp phải các giáo phục kích thì chỉ có duy nhất quân đội của Hỏa tộc tới cứu viện.
"Nghe nói về phương diện tu hành ngươi rất có tư chất, ta tới xem thử thôi."
Trong lòng của Thạch Hạo hơi động, nhìn về phía Hỏa Linh Nhi.
"Ta thấy ngươi cực khổ tu luyện mấy ngày nay mà chẳng có kết quả gì, vừa hay một luồng linh thân của cha ta đi tới tổ địa nên ta đã đặc biệt xin cha lại đây, nếu như có chỗ nào không rõ thì ngươi có thể hỏi cha ta." Hỏa Linh Nhi nói.