Tổ địa, Hỏa Quốc.
Nhiệt độ rất cao, sóng nhiệt đập tới liên tục, đây là một vùng sa mạc lớn dường như muốn bốc cháy cả lên.
Tuy rằng nơi đó không có một ngọn cỏ nào thế nhưng cũng không tính là hiu quạnh, mấy ngày nay có rất nhiều kẻ mạnh qua lại, đồng thời cũng không thiếu những sinh linh của vực ngoại.
Nơi cuối của sa mạc có núi lớn, mà một bên khác lại có cồn cát màu vàng, địa hình phức tạp, đáng lẽ rất là hoang vắng thế nhưng hiện tại nó rất náo nhiệt, bởi vì có quá nhiều người tới đây để thí luyện.
Thạch Hạo trở về sau khi kết thúc một trận chiến, nó ho ra máu lảo đảo thối lui, khi tinh thần trở về thân thể sắc mặt của nó có chút tái nhợt, trận chiến này không có thắng thua, chưa thể phân ra sinh tử.
Ở Hư Thần giới mà bị thương thì sẽ ảnh hưởng tới thân thể ở ngoài thực tế, không phải là "phản phệ" mà đó chính là bị thương thật sự, giống như thân thể thật sự đang tham chiến vậy.
Nó cảm nhận thật sâu sắc, rằng Thạch Nghị chẳng hề đơn giản hay nói cách khác hắn rất là đáng sợ, trời sinh thần nhân chuyển thế danh bất hư truyền!
Bọn họ thật sự muốn tiếp tục chiến, ai cũng vận dụng những đại thần thông cấm kỵ để quyết đấu sinh tử, cho dù thắng hay thua đều phải bỏ ra một cái giá khổng lồ, đây mới chính là kẻ thù không đội trời chung.
Nói một cách nghiêm túc, đây chính là đại địch đầu tiên mà từ khi xuất thế tới giờ Thạch Hạo mới gặp phải.
"Ngươi bị thương ư?" Thiếu nữ mắt to xinh đẹp còn có mấy thiếu niên đứng bên cạnh tỏ vẻ quan tâm, thần sắc bọn họ phức tạp tất cả đều chấn động mạnh, bởi vì vừa nảy bọn họ tận mắt chứng kiến trận chiến đó.
Có thể nói, Thạch Hạo ở Hư Thần giới có phong độ tuyệt thế, anh sáng che cả bầu trời! Nó đánh đâu thắng đó, công phá gia tộc Thượng Cổ Vũ tộc, đánh thẳng hồ Ma Linh, giết sinh linh thuần huyết, chuyện này quả thật cứ như là thần thoại vậy.
Ở nơi đó, thiếu niên này có khí khái vô địch, tiến thẳng về phía trước, không một ai có thể ngăn cản.
Có lẽ chỉ có tên "Trùng Đồng giả" kia mới có thể hơi ngăn cản bước tiến của nó.
Trùng Đồng làm thiên hạ phải rung động, nhiều năm trôi qua không chỉ những người ở Thạch Quốc biết mà Hỏa tộc cũng đều hiểu, đó chính là một đại địch của tương lại, sớm đã bị hoàng tộc và vương hầu quý tộc coi là uy h**p.
Thiếu niên trước mắt này đã mất đi Chí Tôn cốt, vậy mà có thể chiến đấu ngang sức ngang tài với thiếu niên Chí Tôn có thiên tư kinh thiên ở Hoang Vực, đây là một sự thật khiến người ta phải kinh ngạc đến cỡ nào?
Hỏa Linh Nhi lấy ra một viên đan dược thơm ngát, nó phát sáng rực rỡ trên lòng bàn tay của nàng cứ như là một viên ngọc quý giá, lấp lánh ra những ký hiệu kỳ dị.
Thạch Hạo cũng chẳng hề khách khí, vương tay ra cầm lấy nó rồi bỏ vào miệng, sau đó cơ thể nó ầm ầm vang lên cứ như là rồng ngâm hổ gầm, rất nhanh sắc mặt của nó đã hồng hào trở lại.
Trên thực tế vết thương cỡ này cơ bản không làm khó được nó, cho dù không có viên đan dược kia thì dựa vào thể chất của nó cũng có thể hồi phục lại như cũ một cách nhanh chóng, hiện tại chỉ là nhanh hơn một chút thôi.
"Tên Thạch Nghị này rất đáng sợ, một tháng sau ngươi có nắm chắc sẽ thắng không?" Hỏa Linh Nhi hỏi.
"Đúng là rất lợi hại, ai cũng nói Trùng Đồng có thể khai thiên đia, ta rất hi vọng được học hỏi một phen." Thạch Hạo đáp.