Điềm lành từ trên trời hạ xuống, một đóa hoa sen màu xanh được sinh ra ở trong không trung , hương thơm kỳ lạ lượn lờ, cả trời đất trở nên rực rỡ, tràn đầy không khí an lành.
Một con đường rộng lớn màu vàng trải dài ra và hạ xuống trước mặt mọi người, từ nơi đó có một bóng người đang đi xuống, oai phong và nghiêm túc, cao to và thần thánh, cứ như là Chân Thần đang tuần tra vậy.
Mọi người đều ngẩn ngơ ra, cảm thấy miệng lưỡi khô cứng, đây là sao, từ lúc nào Hư Thần giới lại xuất hiện tình huống kỳ lạ như thế này?
Gợn sóng này rất kịch liệt, lan tràn đến khắp nơi, khiến cho chiến đấu tạm dừng lại, bóng người này đứng ở trên con đường rộng lớn màu vàng nhìn xuống những người bên dưới, như là Thần Linh từ thời Thượng Cổ vậy.
"Các ngươi đang phá hoại cân bằng của Hư Thần giới, nếu như không dừng lại thì sẽ bị trừng phạt."
Toàn thân hắn đều được hào quang thánh khiết bao phủ, khi hắn nói chuyện thì những tiếng nổ ầm ầm vang lên cứ như là tiếng sấm nổ, khiến cho màng tai của mọi người đều đau nhức.
Mọi người nghẹn họng trừng mắt, thông qua những lời nói này mọi người đều nhận định được một kết luận vô cùng kinh người, đây chính là sinh linh bên trong Hư Thần giới, hắn đang canh giữ vùng không gian này.
Đây là... Thần sao?
Khi nghĩ tới vấn đề này thì mọi người đều dựng đứng lông tóc, sau đó là dòng máu sôi trào, chuyện này quả thật quá kinh người, quả thật muốn người khác nhịn không được mà hét lên thật dài.
Hư Thần giới có ý chí của mình, hiện tại hiển hóa ra ư?!
Tương truyền, thần linh mà tiên dân thời Thượng cổ cúng bái đã dùng sức mạnh tinh thần để xây dựng nên vùng thế giới này, cũng có người nói đây là thế giới sau khi thành Thần, tràn đầy bí ẩn.
Ở quá khứ, có mấy ai từng thấy cảnh tượng như thế này?!
Hiện tại sinh linh bên trong Hư Thần giới xuất hiện rồi còn hóa thành người, nói ra những lời này thật sự khiến cho người khác chấn động không nói nên lời.
Con đường màu vàng rộng lớn nối thẳng tới bầu trời, lộ ra hơi thở khiến người khác phải kính nể, đặc biệt mà bóng người kia giống như là một ngọn núi đè ép tất cả mọi người bên dưới.
Cả người hắn sáng lấp lánh, đứng sừng sững nơi đó khiến cho người khác sinh ra cảm giác cao cao không thể với tới, hắn lại mở miệng, nói: "Các ngươi có vài lựa chọn, một là rời đi, hai là tiếp tục chiến đấu và sẽ bị ta trục xuất."
Những lời này vừa ra khiến người khác kinh hãi, hai người này đã vượt qua cực cảnh, nếu như tiếp tục chiến đấu thì sẽ ảnh hưởng tới quy tắc và xích thần trật tự nơi đây, sinh ra ảnh hưởng không tên.
Đây cũng là một loại vinh quang đối với hai vị thiếu niên Chí tôn này, đồn thời đó cũng là một loại phiền phức, dù cho có nói gì đi nữa thì việc khiến cho Hư Thần giới phải hạ xuống ý chí để can thiệp cũng làm cho người khác phải thán phục.
Mọi người khó mà bình tĩnh được, nhiều năm trôi qua ai có thể làm được điều này, khiến cho Hư Thần giới phải làm như thế?
Chuyện này.. quả thật không biết nói gì, đây là một chiến tích huy hoàng đủ để ghi vào trong sách sử.
Mọi người nơi đây đều ngậm miệng lại, không dám nói tung tung, nếu không phải có một bóng người cứ như là Thần từ trên cao nhìn xuống, đè ép người khác thở không thông thì nơi đây sớm đã sôi trào lên rồi.
Nhưng mà, trong lòng mọi người cũng có chút thất vọng, đại chiến của thiếu niên Chí Tôn bị bỏ dở, e rằng khó có thể tiếp tục được.
Giữa sân, Thạch Hạo và Thạch Nghị đều trầm mặc không nói lời nào, cả hai đều đối đầu nhau với vẻ mặt lạnh lùng.