Chuyện này thật có một chút đáng sợ, hoàn toàn dựa vào bản thân tu thành, cơ thể nó đáng sợ cỡ nào chứ? Quả thật đã vượt qua lẽ thường!
Nên biết, ở thế giới hiện tại bảo dược rèn luyện thể chất mạnh nhất chỉ có được vài loại như Kim Cương dịch của Tây Thiên giáo, Kim Thân dịch của Bổ Thiên giáo đều vang danh các vực, vậy mà nó còn chưa hề dùng qua.
Nụ cười khuynh nước khuynh thành của Ma Nữ càng ngày càng tươi, mà đôi mắt của Nguyệt Thiền tiên tử lại b*n r* ánh sáng khiếp người, quan sát cẩn thận.
Giờ khắc này, sinh linh của Thái Cổ Thần Sơn cũng đã tới rất nhiều, khi nhìn thấy kết quả này thì không một ai không hãi hồn khiếp vía, thân thể và khí phách như thế này đã có thể so sánh với chim thần, hung thú thời Thái Cổ.
Chỉ có tồn tại như Kim Sí Đại Bằng, Chân Hống... đã đột phá cực cảnh mới có thể giết Thần, nếu lúc còn tuổi trẻ mà đã có biểu hiện như thế này thì đến hiện nay đã sớm trở thành truyền thuyết rồi.
"Hả, không phải Kim Cương dịch của giáo ta, thiếu niên này ghê thiệt!" Xa xa, có một người khổ hạnh với mái tóc rất ngắn, trên người mặc một bộ áo xám nói.
Kim Cương Bất Hoại Thân, đó chính là pháp thân cực hạn của Tây Thiên giáo, vạn kiếp bất hủ, khi chết bất hủ, không gì sánh được, được xưng có thể mạnh mẽ chống đỡ lấy bảo cụ chư thiên, vô cùng mạnh mẽ.
Luyện chế loại thần dịch này vô cùng khó khăn, ở trên Tổ sơn của vực ngoại, hàng năm có thể từ bên trong ao cổ sinh sản mấy chục giọt thì cũng tốt lắm rồi.
Trong lòng của người khổ hạnh mặc áo xám đã không thể bình tĩnh được nữa, hắn không nghĩ tới ở Hoang Vực lại gặp được hai thiếu niên như thế này, cả hai đều có tài năng vô cùng ghê gớm.
"Ầm!"
Lại một tiếng va chạm mạnh vang lên, hai thiếu niên Chí Tôn bùng phát ra ánh sáng kinh động tới bầu trời, một người thì toàn thân lấp lánh, hô hấp đều đặn, một người thì toàn thân ố vàng, lượn lờ ánh sáng màu vàng nhạt, hơi thở kinh người!
Đây là cú va chạm giữa thần lực, cũng là sự đối kháng của phù văn, lại càng là sử dụng thân thể mà xông thẳng tới!
Mũi nhọn đấu với dao sắc, sao chổi va chạm mặt đất, hai người chiến đấu kịch liệt với nhau, kết quả sức mạnh ngang nhau, vô cùng kịch liệt, nhất thời không ai có thể đoán được ai mạnh ai yếu.
Một tiếng rít vang lên, thân thể mạnh mẽ của Thạch Hạo cứ như là một con khủng long nhỏ, vọt ngang trời mà tiến tới, tóc đen bay lượn, khí thế như cầu vồng, đại chiến cùng người mang Trùng Đồng.
Còn vẻ mặt của Thạch Nghị thì lạnh lùng, ánh mắt cứ như tia chớp không ngừng cắt phá trời cao, hắn còn chưa sử dụng ra thần năng thiên phú, vẫn như trước chỉ dùng thân thể với phù văn đối kháng lại.
Thời khắc này, trong lòng hắn không hề yên lặng chút nào, đứa nhỏ năm đó lại có năng lực chiến đấu với hắn một trận, phải biết xưa kia đứa nhỏ này gần như là sắp chết, bị người cho rằng khó mà sóng sót được.
Đời này, hắn là bá chủ, là tuyệt đại thiên kiêu, muốn dẫn dắt Hoang Vực, tin chắc rằng không một ai có thể địch lại, đều trấn áp hết thảy kẻ địch trên thế gian.
"Ầm!"
Nắm đấm hai người giao nhau, thay phiên nhau bay ngược trở lại, nơi đó nổ tung ánh bình minh của Thần, hào quang dâng trào, cứ như một mảnh sấm sét đang nổ vang ở trong hư không đồng thời chiếu rọi ra những ánh sáng cực kỳ rực rỡ.