Thời gian trôi qua nhiều năm, đã có rất nhiều chuyện xảy ra, hai thiếu niên Chí Tôn rốt cuộc lại gặp nhau, cả hai đều đã thay đổi, hai người đứng đối mặt với nhau ở một khoảng cách rất xa.
Thạch Nghị, tư thế hào hùng, tuy chỉ mới mười sáu mười bảy tuổi, nhưng không thấp hơn người trưởng thành là bao nhiêu, thân thể của hắn cao ráo và cường tráng, chỉ nhìn sơ qua đã làm cho người khác cảm thấy hắn giống như là rồng trong loài người.
Thiếu niên này vô cùng thận trọng, đôi mắt cứ như là ngân hà, hai con ngươi lấp lánh, ánh mắt trong veo, năm tháng trôi qua, thậm chí hắn đã có được khí hỗn độn!
Còn Thạch Hạo thì ngược lại, có một chút non nớt, mái tóc màu đen hơi có chút rối tung được thả dài ở trước ngực và sau lưng, ánh mắt của nó rất sáng, nhìn qua rất rực rỡ, nó nở một nụ cười ôn hòa trên môi.
Nhưng mà, ý cười của nó đã lập tức thu lại, bởi vì kẻ địch đứng ở trước mặt rất đáng sợ, đã qua nhiều năm như vậy nhưng nó vẫn đang tìm cách vượt qua gã.
Không sai, Thạch Hạo rất mạnh, thiên tư vượt qua người thường, thế nhưng dù sao đi nữa thì việc tu hành của nó cũng muộn mấy năm, từ nhỏ đến lớn nó không ngừng tu luyện một cách gian khổ, hi vọng có thể mạnh lên nhanh chóng, nó biết rõ chỗ nghịch thiên của Trùng Đồng, cho nên chưa bao giờ dám xem thường hay lờ là cả.
Ngay khi gặp nhau, hai người nhìn chằm chằm lẫn nhau, trong con mắt bùng nổ ra hào quang rực rỡ, vô cùng kinh người!
Rất nhiều người rút lui, bao gồm cả sinh linh của hồ Ma Linh đều kinh ngạc thốt lên, nhắm hai mắt lại rồi nhanh chóng lùi lại phía sau.
Tất cả mọi người đều khiếp sợ, bởi vì hơi thở của hai người tràn ra khiến người khác phải hoảng sợ, sinh linh của Thái Cổ Thần Sơn cũng có chút chịu không được, nơi đó thật sự rất khiếp người.
"Keng!"
Khi ánh mắt giao nhau, những âm thanh vang vọng cứ như là tiếng kiếm reo, bùng phát ra ánh sáng rực rỡ, giống như từng luồng kiếm khí đang va chạm với nhau, phát ra những tiếng leng keng điếc tai.
Đặc biệt là Thạch Nghị, hai tròng mắt của gã vô cùng đáng sợ, mọi người đứng ở nơi xa xa nhìn tới nhưng lại có cảm giác như đang đối mặt với vực sâu Thái Cổ, linh hồn muốn trầm luân vào trong đó.
Rõ ràng có một chùm sáng đang tỏa ra, thế nhưng mọi người lại cảm thấy mình như đối mặt với hai cái miệng giếng, họ muốn hiển tế cả linh hồn của chính mình cho nó.
Một khi Trùng Đồng được mở ra, từng sợi ký hiệu lấp lánh, từng luồng xích thần trật tự lượn lờ, khiến cả trời đất trở nên khác trước, tựa như đang thay đổi quy tắc của cả thiên địa!
Loáng thoáng, bên trong Trùng Đồng tựa như đang có nhật nguyệt bị hủy diệt, có ngân hà được hình thành, tràn đầy tuyệt vọng và cũng hàm chứa sinh cơ, khiến cho người khác cứ như là con thiêu thân lao vào ngọn lửa, muốn kính dâng tất cả của mình.
Cặp mắt này quá mức kh*ng b*, ngay cả vương hầu nhìn vào cũng phải khiếp sợ.
"Bụp!"
Phía sau, có rất nhiều người ho ra đầy máu, ai cũng đều là cao thủ thế nhưng lại bị thương nặng, họ không thể chịu nổi uy thế của cặp mắt đó.
Việc này khiến mọi người ngỡ ngàng, bọn họ đứng ở bên ngoài chiến trường nên chỉ phải nhận có một chút uy thế thôi mà đã bị như vậy, nếu vậy một thiếu niên đứng ngay trung tâm thì phải chịu áp lực như thế nào đây?
"Răng rắc"
Mấy người đứng phía trước lấy ra bảo cụ với mục đích bảo vệ bản thân, thế nhưng họ không nghĩ rằng pháp khí vừa đem ra thì lập tức rạn nứt rồi nổ tung, cảnh tượng này khiến người khác sởn cả gai ốc.
Những người này rút lui, khóe miệng chảy máu tươi, ấn tượng về chuyện khủng khiếp này đã khắc sâu vào trong lòng họ, vĩnh viễn không thể xóa nhòa.