Liên tiếp phá vỡ kỷ lục, không ngừng ghi lại trên những tấm bia đá óng ánh ấy, hai người dùng cách này để nói chuyện khiến người khác chấn động nói không nên lời, đây cũng quá "hung tàn" mà.
Thạch Nghị ứng chiến, khi nghĩ tới không lâu nữa sẽ tới nơi này thì khiến cho cảm xúc của mọi người trào dâng, nhiệt huyết sôi sục, vô cùng mong đợi trận chiến này.
Nơi đây vô cùng đông đúc, sơn môn bị một tát của Thạch Hạo chấn động, tấm biển đồng thau hóa thành bột mịn, chuyện này tự nhiên đã kinh động đến những cường giả ở bên trong, ngay lập tức mấy chục luồng khí tức xuất hiện.
Hồ Ma Linh là nơi nào? Là nơi có sinh linh thuần huyết sinh sống, có thể hiệu lệnh Đại Hoang mênh mông, vô cùng ngang ngược.
Thường ngày ai dám tới gây sự, chỉ cần nhìn thấy sinh linh đi ra từ hồ Ma Linh thì tự giác tránh lui!
Hồ lớn có màu xanh lam, trong veo và lấp lánh, từ bên trong kiến trúc đầy hùng vĩ cạnh hồ đi ra một vài bóng người, bọn họ mặt trầm như nước, nhiều năm qua ai dám chọc giận bọn họ?
Nơi đây chính là cấm địa, là nơi cư trú hậu nhân của Thiên Thần, xưa nay không cần phái người tới bảo vệ cửa chính, cơ bản không có sinh linh nào dám tiến lại gần, xuất hiện tình huống như bây giờ rất là kỳ lạ, từ trước tới nay chưa bao giờ xảy ra.
"Thật can đảm, bao nhiêu năm rồi chưa một ai dám đạp phá cửa chính của hồ Ma Linh chúng ta, thế nhưng ngươi lại hủy đi sơn môn của bộ tộc ta!" Một người đàn ông trung niên hét lớn.
"Hắn là... Thạch Hạo." Bên cạnh có một người trẻ tuổi nói nhỏ.
"Cái gì?" Người kia lập tức thát kinh, khí tức yếu đi mấy lần.
Thạch Hạo sờ sờ cằm, đột nhiên ngửa mặt lên trời cười to, nó cảm giác trước kia mình đã bỏ qua thứ gì đó, cho tới hôm nay thì mới bừng tỉnh. Cái gọi là Thái Cổ Thần Sơn quả thật chính là bảo tàng nhen, nơi này có sinh linh thuần huyết có thể săn bắt, cũng có thể luyện thành bảo dược!
Nơi đây là Hư Thần giới, nhưng tất cả nơi đây đều tưng ứng với ngoại giới, có thể đạt được hiệu quả đến kinh người, bảo dược nơi đây có thể tẩm bổ sức mạnh tinh thần, khi trở lại thế giới hiện thực thì có thể trợ giúp thân thể.
"Ngươi cười cái gì, cho rằng nơi đây có thể làm loạn sao?" Người đàn ông trung niên sắc mặt trầm xuống, vô cùng khó coi.
Trận chiến ở Hoàng Đô, Thạch Hạo chém giết Bích Ma Hắc Đồng Chu, chấn động cả Đại Hoang, khiến cho hồ Ma Linh tổn thất cực lớn, đó là một vị tôn giả cứ thế bị một thiếu niên g**t ch*t.
"Ngươi là người nào, nửa người nửa trùng à, đổi một tên sinh linh thuần huyết khác đi." Thạch Hạo nói.
Người trung niên đứng đối diện tái xanh mặt, đây là một loại sỉ nhục, cơ bản chẳng thèm để hắn vào mắt, đối với một cường giả trong vùng đất cấm này thì đây là một loại sỉ nhục.
"Thiên hạ này cũng không phải là thiên hạ của một người, không ai có thể vô địch, ngươi thân là Nhân tộc phải hiểu được sự kính nể. Nơi đây là hồ Ma Linh, không phải là nơi ngươi có thể ngang ngược được!" Người đàn ông trung niên quát lên.
"Nói hay lắm, thiên hạ này cũng không phải là thiên hạ của một người và của một bộ tộc, vậy ta hỏi ngươi, ngày đó vì hồ Ma Linh ngươi lại dám tới Võ Vương phủ, bức ép tổ phụ ta, còng muốn tiêu diệt cả ta nữa?" Thạch Hạo hỏi.