"Khi nào thì đánh một trận?" Thạch Hạo hỏi, câu này vừa ra liền thu hút sự chú ý cao độ của mọi người, tất cả đều nín thở.
"Hiện tại hay tương lai đều có thể, ta đang đứng ở Minh Văn cảnh, ngươi đến thì sẽ chiến một trận." Thạch Nghị đáp lại, trong lời nói kèm theo vẻ tự tin và cũng có vẻ ngang ngược.
Trong lòng mọi người run lên, sau khi hai người này chiến một trận hơn phân nửa sẽ có một người chết đi, khó mà xuất hiện trên thế gian này nữa.
"Vậy thì hãy tới Hóa Linh cảnh chiến một trận đi, ta cũng đang đứng ở nơi này chờ ngươi tới đánh một trận nè." Thạch Hạo đáp trả.
"Hóa Linh, quá thấp kém, đó chỉ có thể trở thành ký ức khi còn trẻ thôi, nếu như ngươi không thể đạt tới Minh Văn cảnh thì ta cho ngươi thời gian, ta chờ!" Thạch Nghị nhẹ nhàng nói.
Đây là một loại tự phụ và mạnh mẽ, cũng có một dáng vẻ từ trên nhìn xuống, hắn không muốn đi xuống, muốn nghênh địch ở cảnh giới cao này.
"Minh Văn cảnh, không thấy ngại khi khoe khoang sao, không lâu nữa ta sẽ viên mãn, tính là cái gì." Thạch Hạo lên tiếng.
Lời này vừa ra khiến cho rất nhiều người không biết nói gì, nên biết rằng rất nhiều người không thể đột phá tiến vào cảnh giới này, và cũng có rất nhiều nhân vật lão bối bị vậy ở Minh Văn cảnh, một đời khó mà đột phá được.
Nó nói như thế thật sự là đang đánh vào sự tự tin của một nhóm người.
Mọi người đều biết đây không phải là nó mạnh miệng, thật là nó có thiên tư như thế, tin chắc rằng sẽ không quá lâu thế gian này sẽ có thêm một thiếu niên Thiên hầu nữa.
Đây cũng không phải là sắc phong, mà là có thực lực thật sự như vậy!
"Đệ đệ của ta, khẩu khí có vẻ lớn đấy nhỉ, người sống một đời nên ghi nhớ hai chữ khiên tốn." Thạch Nghị lên tiếng.
"Ta còn cần ngươi dạy? Chính ngươi mới phải ghi nhớ đấy." Thạch Hạo đáp.
Hiển nhiên, lời nói giữa hai người luôn tràn đây mùi thuốc súng, khiến cho mọi người khát vọng, chờ mong đại chiến giữa bọn họ.
Thạch Hạo lại mở miệng, nói: "Ngươi ở Hóa Linh cảnh chưa được viên mãn, nếu như khắc ghi hai chữ khiên tốn thì nên trở về, ta sẽ dạy cho ngươi làm cách nào mạnh mẽ hơn nữa."
Mọi người cũng không nói gì, người thiếu niên này tựa hồ tự tin, tuy rằng mất đi Chí Tôn cốt thế nhưng vẫn rất là ngang ngược.
Mọi người biết, trong lòng nó chắc chắn không phục Trùng Đồng giả, muốn lấy thân thể người phàm để nghênh chiến tư chất thần nhân của đối phương.
"Ngươi vẫn là con nít, ta sẽ chờ ngươi." Thạch Nghị nói, trong giọng bình thản đấy có kèm theo vẻ ngang ngược, coi đối phương như là trẻ con, không thể đối xử bình đẳng.
"Một câu, bản thân ta đủ khả năng đạt tới cảnh giới đó, vô địch thiên hạ." Thạch Hạo quả quyết.
Câu này âm không cao, thậm chí có thể nói là rất nhẹ nhàng thế nhưng lại chấn động khiến cho mắt mọi người đều lộ thần quang, ai nấy đều suy nghĩ lại những chuyện trước kia, trong lòng không khỏi chấn động.
Đứa nhỏ này cũng quá tự tin, hết sức tự phụ, sợ còn ngang ngược hơn cả Thạch Nghị, lại có thể nói ra những lời như thế này.
Ý nghĩa rất rõ ràng, nó có thể đạt tới cảnh giới vô địch, như vậy Thạch Nghị không có khả năng là đối thủ, đây chính là chỉ thẳng mặt một cách trắng trợn.