"Nơi này có thể vào Hư Thần giới không?" Thạch Hạo hỏi.
"Tự nhiên là có rồi, ngay cả Tế Linh của quốc ta cũng xuất hiện từ nơi đây, tắm rửa qua hào quang Thần thì làm sao không thể tiến vào Hư Thần giới được chớ." Nói tới đây, Hỏa Linh Nhi lộ vẻ mặt khác thường, nói: "Trước đây ngươi từ nơi nào tiến vào Hư Thần giới thế, ta cảm thấy không phải là con đường thông thường?"
Thạch Hạo cười gượng, quả thật không phải là con đường bình thường, nơi nó tiến vào hoàn toàn khác với người bình thường, nơi đó là một vùng phế tích.
Hơn hai năm thời gian qua đi, lần thứ hai Thạch Hạo tiến vào Hư Thần giới, cảm nhận rất khác nhau, nghĩ tới những việc trước kia nó đã làm nên không thể tiến vào Hư Thần giới, bị đuổi ra ngoài, nhịn không được lộ ra ý cười.
Sơ Thủy Địa, người đến người đi, vẫn náo nhiệt như thế, vẫn là khuôn mặt xa lạ, hầu như không nhận ra một ai.
Thạch Hạo từ từ bước đi không có gấp gáp gì, không ngừng tìm kiếm xung quanh, rốt cuộc ánh mắt của nó sáng lên, nhìn thấy hai người quen cũ, họ vẫn còn ở nơi này.
Điểu gia và Tinh Bích đại gia, lai lịch của hai người này vô cùng quái lạ, nếu không thì dựa vào cái gì có thể canh giữ quanh năm suốt tháng ở Sơ Thủy Địa này, điều này khiến Thạch Hạo lộ ra vẻ khác thường.
"Hai vị vẫn khỏe chứ, thời gian dài không gặp mặt không biết các ngươi đã hại thêm bao nhiêu người, không biết ta có hoa hồng trong đó không đây?" Thạch Hạo cười híp mắt hỏi.
"Xẹt" một tiếng, Tinh Bích đại gia nhảy lên, quan sát cẩn thận, nói: "Là ngươi!"
Hắn nhanh chóng liếc nhìn xung quanh, rón rén bước tới như kẻ ăn trộm, nói: "Đừng xuất hiện sớm, chờ chút nữa ta bán tin tức này, sẽ chia cho ngươi một nửa!"
"Không thích, trừ phi là bảo thuật, hoặc là di cốt của hung thú thần huyết, nếu không thì chẳng có sức hấp dẫn gì cả." Thạch Hạo đáp.
"Càng ngày càng mạnh miệng, đừng quên hơn hai năm vừa rồi ai đã hợp tác cùng chúng ta đấy." Tinh Bích đại gia không vừa lòng.
Điểu gia cũng tiến tới, nói; "Tên nhóc nhà người thật là chẳng bình thường, lần này tới lại định gây thêm đại họa gì nữa hả?"
Thạch Hạo liếc nhìn bọn họ, nói: "Ta giống như người hay đi gây sự à?"
"Chớ sao?" Hai người trăn miệng một lời.
Thạch Hạo trợn tròn mắt, nói; "Ta là người từ trước tới giờ chưa hề gây sự gì cả."
"Ta nhổ vào!" Hai người đồng thời khinh bỉ nó.
Hỏa Linh Nhi đứng đằng xa, nghe thấy thế thì nhịn không được cười phì một tiếng.
"Được rồi, đừng có tán dóc nữa, ngày hôm nay ngươi xuất hiện thì biết ngay sẽ xảy ra chuyện lớn gì rồi, ngươi như là ma vương hại đời xuất hiện thì làm sao không khiến cho thiên hạ náo động chứ, tất cả mọi chuyện cứ để chúng ta tiến hành cho." Tinh Bích đại gia lên tiếng.
Hai lão già này! Thạch Hạo trong lòng thầm oán, thế nhưng cũng đồng ý cứ để bọn họ thu xếp.
Thời gian không lâu, có tin tức đứa nhóc hung tàn đã quay trở về và có thể sẽ đại chiến với Thạch Nghị.
Theo sau đó, lại có tin tức truyền ra ngoài, Thạch Hạo đang bế quan, có thể nửa năm sau thì sẽ xuất hiện.