Thạch Hạo nỗi lòng phức tạp, khi nghe được Trùng Đồng đã trở về thì lập tức suy nghĩ rất nhiều, thay đổi của vận mệnh nó từ khi sinh ra cho tới hiện tại cũng đều do hai mẹ con người này.
Nhiều năm trôi qua nó đã có thể đủ bình tĩnh để đối mặt, không thể nói là tức đến nghiến răng nghiến lợi nhưng trong lòng vẫn luôn luôn có một ngọn lửa.
"Đệ đệ tốt của ta, ta đã trở về, ngươi ở đâu?"
Khi Hỏa Linh Nhi thuật lại câu nói này, nó có thể cảm nhận được sự kiêu căng và tùy ý của đối phương, cũng có một loại ngạo mạn và chút sỉ nhục.
Đương nhiên, điệu bộ như thế chính là đang ép buộc nó, bắt nó phải xuất hiện, chiến một trận!
Đoạt đi Chí Tôn cốt, những việc này đã trở thành quá khứ, Thạch Nghị trước giờ chưa bao giờ bứt rứt vì chuyện này, từ giọng điệu đó cũng có thể thấy được, hiện tại hắn vô cùng tự tin.
Thạch Hạo trầm mặc, dõi mắt nhìn nơi sâu trong hỏa vực, trên gương mặt rất bình tĩnh, nhưng trong con ngươi lại đang có ngọn lửa nhảy nhót.
"Sao thế, suy tư gì hả?" Hỏa Linh Nhi khẽ nói.
Xa xa, thiếu nữ mắt to còn có mấy thiếu niên trợn tròn mắt, vừa nãy bọn họ đã biết thân phận của Thạch Hạo, người này chính là... Hùng Hài Tử hung tàn?! Ngưỡng mộ đại danh đã lâu, trước kia đám người này nghe muốn mòn cả tai, không ngờ bọn họ lại ở chung với nó.
Trên thực tế, mấy ngày nay Thạch Hạo lôi thôi lếch thếch, tóc tai rối bời, gương mặt cũng thay đổi, cho dù là người quen cũng chưa chắc đã nhận ra. Hỏa Linh Nhi muốn tìm nó cũng chỉ có thể phân biệt dựa trên khí thế, dựa vào việc một đường quét ngang để tìm ra tung tích của nó, nếu không thì sao mà phát hiện ra được.
Thiếu nữ mắt to còn có mấy thiếu niên kia trong lòng nhảy loạn, không ngời bọn họ lại gặp cái tên danh chấn thiên hạ trong trường hợp như thế này.
"Ta muốn đánh cho hắn tơi bời hoa lá luôn." Thạch Hạo khẽ nói, một trận sinh tử chiến rất mệt mỏi, chỉ có gặp mặt chiến một trận thật lớn thì mới có thể làm vơi đi cơn lửa giận trong lòng nó.
Lòng thù hận, có thể giải quyết trong trận quyết đấu chân chính.
Không cần suy nghĩ nhiều nữa, một khi đại chiến sinh tử diễn ra thì vô cùng gian nan, hơi một chút chính là trả giá bằng máu và xương, bởi vì Thạch Nghị, người này quá mạnh mẽ.
Hỏa Linh Nhi nở nụ cười vô cùng xinh đẹp, với dung nhan của nàng cứ như là một cây hoa sen đỏ dáng ngọc yêu kiều, xinh đẹp quyến rũ, một nụ cười phong tình động lòng người.
"Không cần phải lập tức chiến một trận, ngươi nhỏ hơn hắn ba bốn tuổi, lúc này cũng coi như là thiệt thòi hơn phân nửa, tạm gác lại cho tương lai đi." Nàng khuyên nhủ như thế.
Thạch Hạo quay đầu nhìn nàng một cái, cũng không hề biểu thị sự tán thành hay không mà chỉ thở dài một hơi, lần nữa hướng về phía cuối chân trời.
"Ngươi từng khiêu chiến hắn, cũng đợi hắn thời gian rất dài nhưng hắn cũng không có trở về, cùng lý đó, hắn giờ xuất hiện, ngươi cũng có thể bắt hắn chờ ngươi ở nơi đó." Hỏa Linh Nhi nói như vậy, nở nụ cười có chút gian xảo.
Thạch Hạo nghe thấy thế thì khóe miệng lộ ý cười, sau đó độ cong của đôi môi lớn hơn rồi gật đầu, nói: "Chính xác, cứ để hắn chờ thêm một thời gian nữa đã."
Cuộc tỷ thí này không thể trách khỏi, tất nhiên sẽ tạo nên một cơn sóng biển ngập trời, thế nhưng khi nào chiến thì không thể do Thạch Nghị quyết định được, sau khi hắn xuất hiện muốn chiến là phải chiến sao? Hiển nhiên không thể.
Dựa theo lời nói của Hỏa Linh Nhi, cứ để tên Trùng Đồng đó chờ đợi, khiếp cho hắn trở nên gấp gáp còn Thạch Hạo thì có thể bình tĩnh tâm tình tu hành, tăng lên thực lực bản thân.