"Kinh văn tàn phá là tốt lắm hả?" Nói thật, Thạch Hạo cũng không để ý lắm, bởi vì nó nắm giữ Nguyên Thủy Chân Giải, chính là vật do Liễu Thần sưu tầm, rất nhiều người ở Hoang Vực cũng chưa từng nghe qua thứ này.
"Tên nhóc này là ai, khẩu khí cũng lớn quá nhỉ." Ở bên cạnh có một mỹ nữ mắt to lẫm bẩm, bên cạnh còn có vài người đàn ông.
Sau khi tiến vào nơi đây, người càng ngày càng nhiều, bởi vì phía trước có đại chiến, tất cả mọi người đều muốn chiếm đoạt lấy tờ kinh văn kia nên có rất nhiều người mạnh tụ tập tới đây.
"Thời đại này, có rất nhiều người huênh hoang, không cần để ý." Một thiếu niên lên tiếng, thân thể cường tráng, diện mạo bất phàm.
Dù sao, thực lực của những người này rất là cao cường, ở độ tuổi này mà nói thì rất là ghê gớm, bọn họ đều là con cháu của cương hầu Hỏa Quốc, đều là người tài giỏi trong bạn bè cùng trang lứa.
Thạch Hạo tự nhiên cũng chẳng thèm so đo gì với bọn họ, song phương chen lẫn qua nhau, sau khi nghe mấy lời nói đó thì khiến cho lòng nó hơi động.
"Công chúa Hỏa Linh Nhi không có đi vào nhưng lại điều tới mấy tên thủ hạ, nhưng cũng chẳng có thu hoạch gì." Một thiếu niên nói.
Thiếu nữ mắt lo lầu bầu nói: "Đáng tiếc, Linh Nhi tỷ tỷ bở lỡ cơ hội này, với sự yêu thương của Hỏa Hoàng đối với nàng nói không chừng sẽ ban xuống thần vật, khiến cho nàng đạt được một cơ duyên nghịch thiên cũng nên."
"Quên đi, giờ không phải lúc bình thường, Thượng Cổ Thánh Hoàng cunug không biết có xuất hiện hay không, chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút, công chúa không tới nói không chừng sợ hỗn loạn và tai họa nơi đây. Các ngươi xem đi, những người của vực ngoại tuy rằng không nhiều nhưng ai nấy đều là cường giả, họ ra tay vô tình và cũng rất lợi hại."
"Chẳng lẽ bọn họ dám làm xằng làm bậy?" Thiếu nữ mắt to trừng mắt.
"Mấy vị hoàng tử và công chúa ở gần với mấy bọn họ, không biết nói những gì, chúng ta cũng tới tham dự xem sao." Một thiếu niên nói.
Thạch Hạo im lặng lắng nghe, sờ sờ cằm, nơi nào có người thì có giang hồ, mà nơi có giang hồ thì chắc chắn có ân oán tình cừu, cho dù là thân huynh đệ cũng vậy.
Mấy người này có giao tình với Hỏa Linh Nhi, đặc biệt là thiếu nữ mắt to kia chắc có giao tình cũng không tệ, Thạch Hạo nhìn bọn họ một chút rồi nghĩ, nếu có cơ hội sẽ giúp đỡ bọn họ một tay.
"Nè, ngươi đang nghe lén chúng ta nói chuyện hả?" Một thiếu niên bất mãn, phát hiện cách đó không xa có người lạ mắt nghe bọn hắn nói chuyện.
"Nể mặt công chúa Hỏa Linh Nhi, lúc nữa nếu xảy ta nguy hiểm thì cứ lớn tiếng la tên, ta sẽ tới cứu viện." Thạch Hạo nói xong rồi đi thẳng về phía trước.
Tuy nó không chờ mong quá lớn về tờ kinh văn kia nhưng nó vẫn muốn đi xem một chút, hiểu rõ tình huống như thế nào, nếu không lỡ đâu là báu vật thì sao đây?
Những người kia nghe được nó nói thế thì trợn tròn mắt, đây là tên nào vầy sao lại quá huênh hoang như thế, tưởng rằng mình có thể hống hách ở tổ địa này.
"Người này là ai, tự cho mình là thiếu niên Chí Cường giả đi ra từ Thái Cổ Thần Sơn ư?" Một thiếu niên bĩu môi.
"Tất nhiên không phải rồi, nhưng mà sinh linh như thế ta cũng từng ăn không ít." Thạch Hạo quay đầu lại, sau đó bước ra một bước mười mấy trượng, nhanh chóng rời xa nơi đây, khiến cho đám người này trợn mắt ngoắc miệng.