Hư không hỗn loạn, những khe nứt thông đạo nằm dày đặc, một bóng người vô cùng gian nan đi ra, một cước giẫm trên gạch vụn nơi mặt đất, nhìm về phía di chỉ này.
Đây là một bóng người cao ốm, thân mặt áo xám, tóc đen rối tung, da thịt trắng như ngà voi, khí tức lạnh lẽo, cứ như là một người bình thường quanh năm ở trong bóng tối.
Tóc dài xỏa lổm chổm che mất dung mạo, một cơn gió thổi qua hết tung tóc dài, khi vừa thấy gương mặt này thì vô cùng kinh tâm động phách.
Đây là một cơ gái, tuy trên người mặc áo xám cũ kỹ, nhưng da thịt trắng như mỡ đông, trong cái trắng noãn kèm theo ánh sáng lộng lẫy, vô cùng xinh đẹp.
Di chỉ Bổ Thiên các, cỏ dại khắp nơi, yên tĩnh lại thường, từ lâu đã không còn là đại giáo nữa rồi, mất đi sự huy hoàng của ngày xưa, bị cỏ phải nhấn chìm cả phế tích.
Cô gái này rất lạnh lùng, giống như là miếng ngọc thạch, là một tác phẩm nghệ thuật được trời cao khắc ra mà không phải là một người lanh lẹn hoạt bát. Đồng thời, khi xuyên qua những sợi tóc thì có thể thấy được cặp mắt mông lung, mang theo vô tận tang thương, có hơi thở của thời gian.
"Răng rắc!"
Lần nữa truyền tới tiếng vang, trong hư không đầy hỗn loạn đó có một thông đạo đầy rách nát, một bóng người khác đầy khó khăn đi ra.
Đó là một thiếu niên chỉ khoảng mười sáu mười bảy tuổi, thân thể cao to và cường tráng, tóc đen đầy đầu, tướng mạo anh tú, một một loại khí vận đặc biệt.
Hắn vô cùng trấn định và thận trọng, mặc dù vừa thoát khỏi nơi đấy, đi ra bên ngoài nhưng cũng không hề la hét, mà vô cùng chững chạc, sắc mặt bình tĩnh.
Hắn giữ một đôi Trùng Đồng, chính là dị tượng Thánh Hoàng, trong lúc khép mở thì có cảnh tượng ảo diệt của nhật nhật nguyệt ngân hà, thậm chí có khí hỗn độn biến mất, hắn thoáng kinh ngạc nhìn về Bổ Thiên các đã sụp đỏ, cũng không có hoảng loạn.
Xa xa, một con nhện lớn màu vàng đã bị kinh động, cảm ứng được khí tức ở bên này nên hóa thành một cầu vồng vàng chạy tới, sức chấn động vô cùng mãnh liệt.
Nhện lớn giống như là thiên thần, thời khắc này khí tức bùng phát ra quá mức mạnh mẽ, cả thiên địa đều run rẩy, khu phế tích rung động, bắt đầu rạn nứt.
Nó đứng thằng nơi hư không, mấy chân nhện màu vàng dựng thẳng đứng cứ như là những thanh chiến mâu màu vàng chỉ thẳng về phía trước, nhằm thằng về phía cô gái kia, chuẩn bị nghênh chiến.
Thiếu niên Trùng Đồng thấy thế thì nhanh chóng xua chay về phía hắn, ra hiệu không được làm bậy.
Tổ địa Hỏa Quốc, Thạch Hạo thao túng pháp khí trong tay, trường cung không có ánh sáng lộng lẫy gì, cung thai có màu nâu xám cũng không biết làm từ vật liệu gì, nhẹ nhàng gõ lên thì phát ra âm thanh kim loại.
Dây cung óng ánh, nhẹ nhàng kéo dài lập tức có tiếng rồng gầm giao hú, mà lại có thêm một luồng gợn sóng vô cùng mạnh lưu chuyển, nhanh chóng tụ tập về hướng mũi tên.
"Cung Long Lôi Giao." Thạch Hạo lầm bẩm, trước đây nghe địch thủ nói tên của trường cung này, vô cùng bất phàm.