Sợi tóc màu vàng dính máu, từ từ hạ xuống, một miếng nhỏ da đầu bị cắt rời, máu đỏ sẫm lăn dài.
"Ngươi làm ta chảy máu rồi đấy!" Thiếu niên đưa tay sờ sờ đâu, trên trán nổi gân xanh, nhất thời hắn bất cẩn nên để người áp sát cho nên dẫn tới kết quả này.
"Ầm!"
Cặp cánh của hắn chấn động, tia chớp màu vàng bổ xuống cứ như từng con mãng xà phong về phía Thạch Hạo, ánh điện kinh người khiến người khác sợ hãi hồn phách.
Hắn thật sự đã nổi giận, hắn mới hơn mười sáu tuổi nhưng đã là cường giả Minh Văn cảnh, thiên tư cao đến đáng sợ, vừa nãy làm vẻ châm biếm và trêu tức nhằm làm nhục đối phương, nhưng không hề nghĩ rằng lại ăn thiệt thòi lớn như thế.
Đây là chủng tộc thiên phú, cánh Phong Lôi ở sau lưng hắn hóa thành màu vàng óng đan xen cùng với tia chớp, thần uy kinh người!
"Ầm!"
Thạch Hạo lướt ngang, cứ như là một thanh tiên kiếm cắt đứt hư không, chớp mắt xuất hiện ngoài trăm trượng, thì ra nơi chổ nó vừa đứng bị một mảnh tia chớp màu vàng óng nhấn chìm, ầm ầm vang vọng.
"Nạp mạng đi!" Thiếu niên tóc vàng hét lớn, vẻ mặt khôi ngo mà yêu dị hơi vặn vẹo, bị người khác cắt xuống một miếng da đầu nhỏ, đây là một loại nhục nhã đối với hắn, từ trước tới giờ chưa bao giờ xảy ra.
Một thiếu niên cường giả có tư chất ngút trời bực này mà bị người khác chém xuống một miếng nhỏ da đầu, nếu đi truyền đi thì quá mất mặt.
"Gào" một tiếng, rồng ngâm giao hú vang lên, ở sau lưng thiếu niên tóc vàng hiện lên một con giao long to lớn quay quanh nơi đó, cứ như là một đóa mấy đen.
Cùng lúc đó, hắn lần nữa giơ trường cung lên, lần nữa vận dụng thần lực cực kỳ mạnh mẽ. trước kia hắn quá bất cẩn cho rằng dễ dàng chém giết đối phương, kết quả rướt lấy quả đắng, khiến cho mình chịu thiệt.
Vù một tiếng, trong chớp mắt buông ra dây cung, một luồng tên dài màu vàng lấp lánh bay ra, chùm sáng này dài tới mười mét, cứ như là một luồng cầu vòng phá tan bầu trời.
Cả người Thạch Hạo phát sáng, thần hi trong cơ thể hóa thành từng cái đỉnh nhỏ, chảy xuôi trong máu thịt thay thế cho thần hà rồi tổ hợp lại với nhau hóa thành phù văn.
Cả người nó cứ như đã biến thành một cái đỉnh tròn ba chân hai tai, có khí tức thần bí, tỏa ra đạo vận mờ mịt khiến người khác thán phục.
Mà chính trong quá trình này nó lại triển khai thần thông Huyền Vũ, sóng biển màu đen xung kích tơi, một con Huyền Quy được tạo thành từ đỉnh văn hiện lên đối kháng với mũi tên này.
Đỉnh, có thể công cũng có thể thủ, thay đổi khó lường phù hợp với đạo vận thiên địa, thuộc về một trong những binh khí rườm rà phức tạp nhất.
Tạo nên rườm ra phức tạp cũng không phải chỉ hình dạng của nó mà còn với phù văn nữa, biến hóa thất thường, khi chế tác binh khí này thì tốn rất thiều thời gian về công sức tập trung và dung hợp thiên địa.
Thạch Hạo muốn phòng ngự mà cũng muốn tiến công, có thể chọn chuông đỉnh tháp lò, cho nên nó diễn biến thần hi sau đó lại cho chúng tạo thành phù văn, triển khai bảo thuật.
Huyền Quy ngẩn đầu, chấn động sóng biển màu đen ngăn cản lại mũi tên, vô cùng thần bí và mạnh mẽ.
Nhưng mà, mũi tên này chứa đựng hận ý của thiếu niên tóc vàng, là thủ đoạn mạnh mẽ của Minh Văn cảnh, thế như bẻ cành khô, lúc này liền bắn nát đại dương màu đen kia.