Hơn nữa, nó biết rõ đây mới là giai đoạn mở đầu, sau khi tiến vào Văn Minh cảnh thì nó có thể thử nghiệm được nhiều hơn nữa, còn quan trọng hơn cả những thứ này!
Từ khi tiến vào cung điện cổ cho đến hiện tại thì đã qua mười mấy ngày, Thạch Hạo đã đột phá cực cảnh, hiện tại cả người phát sáng cứ như là một cái lò lửa thật lớn, phải cường thịnh hơn nhiều so với trước đây.
Hóa Linh viêm mãn rồi tiếp tục đột phá bước sang một bước đáng sợ kia, thăng hoa cực điểm thật sự, nó trở nên cực kỳ mạnh mẽ!
Thạch Hạo ngẩn đầu nhìn xung quanh, đại điện dày đặc vết rạn nứt, sắp sụp đổ đến nơi, trụ vững mười mấy ngày cũng là hiếm thấy lắm rồi, trước kia chỉ có mấy ngày thời gian mà thôi.
Nó mở cửa lớn đi ra bên ngoài, ở đằng sau cung điện ầm ầm sụp đổ.
Lúc này, nó có thể đột phá Minh Văn cảnh thế nhưng lại không có thời gian, cung điện giờ đã hóa thành phế tích, cần phải nhanh chóng tìm kiếm nơi tu hành.
Ở đây một ngày có thể bù đắp mấy chục ngày ở bên ngoài, mà cung điện được xây dựng như thế thì tiêu hao vật liệu quý giá quá lớn, những thế lực bình thường đừng mơ mà nghĩ tới, cơ bản không thể chịu nổi!
Thế giới này rất cân bằng, tuy thu được thời gian tu hành quý giá nhưng lại hủy diệt đi vô tận thiên tài địa bảo, cái được không đủ bù cho cái đã mất.
Dung nham chảy về phía trước trở nên đỏ rực, Thạch Hạo tạo ra một màng ánh sáng bao phủ lấy bản thân, xuyên thủng hồ dung nham rồi bay vút lên trời cao.
"Đi ra rồi!" Có người kêu lên, ở bên ngoài có tu sĩ đang canh chờ.
"Xoẹt!"
Một vệt sáng bay tới, đó chính là một mũi tên hoàng kim vô cùng chói mắt, có người chờ nơi này để g**t ch*t nó.
Thạch Hạo né qua, ánh mắt lóe lên, phát hiện ra chính là gã thiếu niên tóc vàng trước kia đang đứng nơi xa, trên tay cầm một cây cung lớn, quanh thân được ánh sáng hoàng kim bao phủ.
"Ngươi thật sự bám dai như đỉa vậy, trước kia công kích ta đã bỏ qua rồi, giờ lại tiếp tục nữa." Thạch Hạo khẽ nói, bình tĩnh nhìn hắn.
"g**t ch*t hai tên tôi tớ của ta, ngươi cho rằng chuyện đã xong ư?" Thiếu niên tóc vàng âm thanh không cao thế nhưng lại mang theo một luồng cay nghiệt đầy đáng sợ.
Vóc người hắn cao ốm, vô cùng tuấn tú, cặp cánh Phong Lôi màu vàng lượn lờ những tia chớp, khiến cho nơi hắn đứng trở nên hừng hực, giống như là thiên thần lâm thế vậy.
"Ngươi hẳn là biết, bọn họ chọc ta trước tiên." Thạch Hạo nói.
"Ta biết, nhưng thì đã sao nào? Giết người của ta, chẳng cần biết lý do gì, đều chỉ có một kết cục đó là cái chết, tôi tớ của ta chỉ có thể do ta g**t ch*t, ngươi là cái thá gì?" Thiếu niên tóc vàng khẽ nói, cặp mắt màu vàng, yêu dị cực kỳ.
Lời của hắn không cao nhưng đủ để truyền khăp nơi, mang theo một luồng uy nghiêm, cũng có chút kiêu căng, bễ nghễ, còn như là hậu nhân của Thần giáng thế!
"Giọng điệu rất ngông, vênh mặt hất hàm sai khiến người khác, ngươi tưởng nơi đây là nhà của người à, ngươi tưởng không ai dám làm gì ngươi?" Thạch Hạo tức giận.
"Nếu như ở vực kia của chúng ta, ngươi nói những câu này có lẽ ta sẽ do dự, nhưng ở Hoang Vực này... haha, tính là cái gì chứ." Thiếu niên tóc vàng cười gằn.
Phía chân trời xuất hiện rất nhiều bóng người, ai nấy đã sớm biết thiếu niên tóc vàng đang chờ đợi ở nơi này, muốn quyết đấu với người đã tiến vào Thần Điện kia, mấy ngày nay thấy hắn rất mong ngóng.