Nếu như người hiểu rõ nó mà biết thì nhất định sẽ oán thầm, cũng có vật mà ngươi không dám ăn ư?
Không dám ăn bậy thần huyết đen thui kia, Thạch Hạo ôm lấy cây hoa sen đi ra ngoài, cảm thấy vật này nhất định có thể ăn được, trải qua việc tẩm bổ của hồ dung nham thì nó đã từ màu xanh lam chuyển sang màu trắng bạc.
"Răng rắc!"
Như là đang gặm củ cải trắng, cứ thế mà gặm, nó cảm thấy mùi vị cũng rất ngon, nơi miệng lưu chuyển đầy ánh sáng rực rỡ.
"Mạnh hơn rất nhiều những linh dược bình thường khác, có sức mạnh của thần tính được thai nghén ở bên trong." Thạch Hạo nhanh chóng phán đoán.
Tiếp theo, ầm một tiếng, trong cơ thể lóe lên một luồng thần quang bao phủ nó lại, chuyện này khiến cho nó biết được dược tính còn mãnh liệt hơn tưởng tượng của nó nhiều.
Nó nhanh chóng ngồi xếp bằng, tiến hành dẫn dắt luyện hóa vào trong huyết nhục, trấn phong vào trong xương cốt, những thứ này cũng giống như rượu mà Thạch Hoàng ban tặng, đều bị nó niêm phong lại.
Hiện tại còn không phải là lúc để đột phá Minh Văn cảnh, nếu như cứ tùy ý để thần lực này xung kích thì nó sẽ tăng cảnh giới thế nhưng nó vẫn có chút không cam lòng, muốn đột phá cực cảnh.
Đại điện rất trống trải và cũng rất tối tăm, sau khi Thạch Hạo đứng lên thì lại tiếp tục đi về phía trước, chỉ còn lại tiếng bước chân của mình đang vang lên.
Rốt cuộc, nó cũng đã tới nơi sâu nhất, nhìn thấy mấy cái bồ đoàn dính đầy bụi trần, ngoài ra còn có một cái thau bằng ngói, bên trong có rất nhiều tro tàn đen sì.
Thạch Hạo tìm kiếm, sau đó hét to lên, bên trong cái thau bằng ngói có một nửa tờ giấy chưa bị đốt xong, đó là trang bìa, chỉ ghi hai chữ: Chư Thần.
Đáng tiếc là mặt sau đã bị cháy sạch sẽ. Chuyện này khiến cho nó hận không thể ngửa mặt lên trời mà hét thật to, không cần nghĩ thì cũng biết được quyển sách này ghi chép những thứ không tầm thường, vậy mà giờ lại thành tro tàn.
"Tại sao lại đốt hết vậy chứ?" Thạch Hạo không cam lòng, bất đắc dĩ, cứ như đang tiến vào một ngọn núi quý báu mà chỉ biết trơ mắt nhìn châu báu vàng bạc rơi hết vào trong miệng núi lửa, biến mắt không còn chút tăm hơi.
Thạch Hạo lại tiếp tục tìm kiếm xung quanh, phát hiện nơi đây vô cùng trống trải, trên mặt đất có thờ phụng mấy bức tượng thần, đáng tiếc đầu đã bị người chém đứt, chỉ còn lại nửa thân thể mà thôi.
"Người nào đã giết vào nơi đây, cũng không hề tôn kính nơi đây chút nào."
Nó rất không cam lòng, lại tiếp tục tìm kiếm, muốn phát hiện thứ gì đó, kết quả vẫn là công cốc.
"Không phải nói rằng nếu gặp may thì có thể đạt được truyền thừa từ Thượng Cổ hay sao, thậm chí là đạt được cả đại thần thông ư?" Thạch Hạo cảm thấy mình thật xui xẻo, vậy mà chẳng thu hoạch được gì.
Nó làu bàu, nói chung lại tất cả đều phải dựa vào chính mình, cứ ngồi ao ước không bằng biến thành hành động, ở đây chuyên tâm tu hành.
Nó từng nghe bên ngoài nói ở đây tu hành mấy ngày thì tương đương với bên ngoài bế quan mấy tháng, có hiệu quả vô cùng kinh người, không biết tình hình thật tế sẽ như thế nào.
Nó bình tĩnh lại tâm tình, sau đó ngồi xếp bằng ở trung ương bắt đầu bế quan, tu đạo của chính mình, nghiêm cứu pháp môn của bản thân.
Nếu như ở Hóa Linh cảnh đạt tới hoàn mỹ thì cần chia ba bước, là: "Thân thể thành linh", "Đắp lại chân ngã", "Động Thiên dưỡng linh".
Ba giai đoạn này, Thạch Hạo cũng đã đạt tới ranh giới trong truyền thuyết, giờ nó muốn chính là đột phá, vượt qua cực cảnh, bước ra một bước mà tiền nhân trước kia không thể tới được.