"Xèo!"
Một chùm sáng màu bạc bắn tới nhắm về sau ót của Thạch Hạo, tốc độ rất nhanh, phía sau là một luồng gió mạnh phóng ra một chuỗi phù văn kinh người.
Thạch Hạo tạt sang ngang cũng không có quay đầu lại, cánh tay đưa ra, phịch một tiếng nắm lấy một thứ ở trên bả vai. Đây là một mũi tên dài màu bạc được khắc họa rất nhiều ký hiệu, sáng bóng và thần bí, có thể xuyên thủng thân thể của hung thú cỡ lớn.
Nó đột nhiên xoay người lại phóng mạnh về phía người đã bắn mình, tốc độ của mũi tên bạc còn nhanh hơn khi nãy mấy lần, trời cao không ngừng truyền tới những tiếng nổ vang, chùm sáng bạc này óng ánh rất nhiều lần cứ như là một mặt trăng bạc bùng phát va về phía trước.
Đây không giống như mũi tên mà như là một ngọn núi lớn màu bạc, trong tiếng nổ ầm ầm nện mạnh xuống.
"Rầm!"
Một tiếng vang thật lớn truyền tới, nơi đó có bóng người lảo đảo thối lui, trường cung ở trong tay còn có tấm khiên chắn đều bị nô tung, trong miệng không ngừng phun ra máu, đã bị thương nặng.
Đây cũng không phải là Nhân tộc mà là một cường giả mọc ra cánh chim, cũng giống như tên tôi tớ bị rơi vào trong hồ dung nham kia đều rất mạnh mẽ, thế nhưng không thể nào sánh được với Thạch Hạo.
"Hỏa Quốc các ngươi muốn làm địch với chúng ta ư, dám ở đây ngăn cản là chủ ý của Hỏa Hoàng?" Người này lạnh lùng nói.
Tuổi hắn không phải rất lớn thế nhưng lại rất kiêu căng, mặc dù bị thương nhưng vẫn ngạo nghễ đứng thẳng như trước, nhìn về phía này tràn đầy địch ý.
"Không hiểu ra à, rõ ràng vậy mà cũng không hiểu." Thạch Hạo không thèm để ý, nhìn chằm chằm về phía thần phủ, sợ bỏ sót thứ gì.
Bên dưới sóng nước đang nhấp nho của hồ dung nham có một tòa cung điện như ẩn như hiện đang tỏa ra phù văn, thần bí và khó lường, sương mù và hào quang cùng nhau chiếu lên mặt hồ.
Thạch Hạo nhìn chăm chú, nó rất muốn tiến vào trong. Chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện thêm mấy chục người, tất cả đều chiếm lấy địa thế có lợi nhất, bất cứ lúc nào cũng có thể hành động.
"Xèo!"
Một chùm sáng vàng óng bay tới, lần này càng mạnh mẽ hơn, thiếu niên đứng đối diện lấy ra một trường cung lợi hại hơn nữa, uy lực còn lớn hơn cả lúc này, một mũi tên dài gào thét lao ra, phù văn lượn lờ đầy trời.
Tâm tư của Thạch Hạo bị cắt đứt, lông mày nhíu lại, sau đó một vệt sáng vọt tới, bịch một tiếng cắt đứt chiếc mũi tên này, rồi nhanh chóng lao về phía thanh niên này.
Người này rất mạnh, một cặp cánh Phong Lôi giang ra cứ như là hai thanh khoái đao bổ tới, hơn nữa tia điện xèn xẹt, cứ như là Lôi Thần đang tức giận.
Thạch Hạo hiểu lôi điện, hai tay bắt ấn hóa bảo thuật Toan Nghê rồi dựa vào bàn tay tiếp dẫn vô số tia điện nhập thể, sau đó lại đấm ra một quyền phát sinh một luồng bạo lôi!
"Bụp!"
Cuối cùng, giao thủ trong ngắn ngủi, Thạch Hạo dùng nắm đấm chấn cho hắn không ngừng rút lui, ho ra đầy máu, cả người cháy đen, há miệng như muốn nói gì đó.
"Ngươi..."
Hắn chỉ rặng ra được một chữ 'ngươi' rồi sau đó thân thể liền nổ tung, máu tươi đầm đìa, hình thần câu diệt.