Di chỉ Bổ Thiên các hoàn toàn hoang văng, từng là nơi huy hoàng của đại giáo mà giờ đây chỉ còn dư lại ngói vỡ tường sập, gạch vụn đầy đất.
Kim Chu chưa từng thả lỏng, nó biết Hoang Vực sẽ đại loạn, "cấm kỵ" sắp hiện ra, khắp nơi đều đang chuẩn bị, tương lai sau này hoặc ẩn núp hoặc chống lại, mà Thạch Nghị thì được nó gửi gắm kỳ vọng rất cao.
Toàn thân nó rực rỡ cứ như được đúc từ vàng vòng, mặc dù thân thể đã thu nhỏ lại nhưng cũng dài vài trượng, kỳ thực bản thế của nó cứ như là núi cao hùng vĩ.
"Lẽ nào Trùng Đồng giả muốn ra rồi sao, ta thấy nơi đó có động tĩnh, có Chí Cường giả đang ẩn núp và chờ đợi."
Tin tức này rốt cuộc cũng truyền ra ngoài khiến cho đoạn ngày tháng sôi trào lại nổi lên, lòng lòng người không yên, trở nên táo bạo hẳn.
"Thạch Nghị mà trở về, không biết đứa nhóc hung tàn có xuất hiện không, có thể đánh một trận không, dù sao hai người cách nhau ba buốn tuổi mà."
Mọi người cảm thấy Thạch Nghị tư chất ngút trời, tốc độ tu hành cực nhanh, mà "đứa nhóc hung tàn" tuy rằng bất phàm nhưng dù sao cũng nhỏ hơn vài tuổi, vốn sinh ra đã thua thiệt rồi.
"Cứ chờ đi, chắc chắn sẽ là một hồi long tranh hổ đấu, ta cảm thấy cuộc quyết đấu của hai người này thậm chí sẽ dính dáng tới vô thượng đại giáo của vực ngoại nữa kia, sẽ có tình cảnh đối chọi giữa hai đại trận doanh.
Loáng thoáng mọi người đã cảm nhận được, một cuộc bão tố sắp xuất hiện, nếu như khai chiến thì sẽ kinh động mười phương, khiến cho toàn bộ Hoang Vực chú ý.
Cuộc chiến giữa thiếu niên Chí Tôn được mở ra? Tất cả mọi người đều đang mong ngóng.
"Bất luận là ai thì đều đủ khả năng để lưu danh sách sử, đều có thiên phú kinh người, ngạo thị cổ nhân, nhưng đáng tiếc, nói chung lại hẳn phải có một người chết đi."
Không cần nói cặn kẽ, Trùng Đồng giả có Chí Tôn cốt, bổ trợ bực này từ cổ đại đến giờ chưa hề có, xem như là đã mở ra một thần tích mới, thành tựu sau này của hắn không thế suy đoán được.
Mà Thạch Hạo lại mất đi Chí Tôn cốt nhưng lại quật khởi, truyền kỳ tràn ngập như vậy thì một thiếu niên thế này nhất định cũng khiếp sợ đương đại.
Thế gian gió nổi mây vờn, đặc biệt Thạch Quốc càng trở thành tiêu điểm để mọi người quan tâm.
Sau khi Thạch Hạo tiến vào nơi sâu trong xa mạc thì phát giác dưới chân trở nên nóng rực, không lâu sau thì nhìn thấy có nơi bốc lên từng khí nóng hừng hực từ dưới đất bốc lên.
"Nơi này nóng thiệt, đừng nói là ta đang đi vào núi lửa chớ?"
Nơi này rất hoang vu, một đường thẳng tiếng mấy chục dặm, ngay cả một cọng cỏ cũng không có, một sinh linh cũng chả thấy đâu, đập vào mặt toàn là những vụn đá, quang cảnh vô cùng quạnh hiu.
Từng trận khói trắng bốc lên từ mặt đất có mùi của lưu huỳnh, sộc vào mũi rất khó chịu, Thạch Hạo chảm thấy hướng mình đang tới tựa như là hỏa ngục, càng ngày càng nóng.
Khi tiến lên được hơn trăm dặm nữa thì nó có thể thấy được, phía trước sương mù mờ ảo, trên thực tế đó đều là khói trắng, mùi vị khói lửa xông vào mũi, toàn bộ mặt đất đều muốn bốc cháy cả lên.
Bỗng nhiên, một con hung cầm vô cùng to lớn xẹt ngang bầu trời, hai cánh giang ra dài tới mấy chục trượng tạo nên một cơn gió lớn, bay vụt ngang qua trên đầu Thạch Hạo khiến cho áo của nó bay phần phật.
Tiến xa như thế, đây là lần thứ nhất thấy được sinh linh.
Ở trên lưng chim lớn này có mấy bóng người, nhìn thấy nó đang đi bộ thì lộ vẻ khác thường.
"Lại có người đi bộ qua vùng xa mạc này, không có đi vòng quanh, chưa từng tránh né, cứ thế thẳng tiến, chẳng lẽ muốn lấy thân làm mồi, thu lấy duyên cơ to lớn?"