Hoang Thiên hầu tuyên chiến, muốn quyết đấu cùng với Thạch Nghị, chấn động cả Hoàng Đô!
Tin tức này hết sức kinh người thế nhưng cũng không tính là quá đột ngột cho lắm, bởi vì mọi người đã sớm biết hai đại thiếu niên Chí Tôn chắc chắn sẽ có một hồi chạm trán, không thể tránh khỏi.
GIữa hai người có một ân oán khó mà hóa giải được.
Những chuyện kia quá mức kinh người, một người vốn là trời sinh Chí Tôn nhưng lại bị móc đi cốt, khiến cho thân thể suy yếu cạn kệt nhất định sẽ chết, lẽ ra sẽ tan theo gió thế nhưng thời gian mười mấy năm qua đi thì giờ lại xuất hiện, cũng bắt đấu quật khơi, có thể nói là kỳ tích.
Về phần Thạch Nghị, mọi người cũng không hề xa lạ gì, khi hiểu rõ ẩn tình bên trong thì mọi người đều chấn động, hắn không chỉ là Trùng Đồng giả mà còn có một Chí Tôn cốt chưa từng bại lộ ra ngoài, rất hiển nhiên hắn sẽ mạnh đến mức khiến người khác khó mà lý giải được.
Có thể chiến sao? Mọi người hoài nghi.
Dù sau Thạch Nghị cũng đã tiến vào Thượng Cổ Thánh Viện nên không biết khi nào thì mới đi ra, tuy rằng có tin đồn là hắn sắp xuất thế nhưng dù sao đi nữa thì vẫn chưa thấy động tĩnh gì.
Thạch Nghị, có dám chiến một trận?!
Đáng tiếc, không ai nghênh chiến, bởi vì chung quy lại Trùng Đồng giả chưa từng xuất hiện, trở lại cũng không biết ngày nào cả, cả đám người Võ Vương phủ vẻ mặt đều rất khó coi, người nào cũng nắm chặt nắm đấm.
"Sớm muộn gì cũng có một ngày, Nghị nhi trở về rồi đánh chết hắn!" Có người căm phẫn, tràn đầy lòng không cam và đau khổ.
"Ta tin rằng, cuối cùng thì Nghị nhi sẽ vô địch thiên hạ, một thân tu vi sẽ vang dội cả cổ kim!"
Người của Võ Vương phủ nói nhỏ, những người lưu lại đều là cường giả của Thạch Nghị nhất mạch, có một số việc một khi lựa chọn quyết định thì không thể nào q** đ** lại được nữa.
Cứ như thế ngày qua ngày, Thạch Hạo đợi nửa tháng mà vẫn không có tin tức gì, nó thở dài, chỉ có thể rời đi.
Bất cứ lúc nào cũng có thể chiến một trận, ngươi về ta có mặt! Đây chính là lời mà Thạch Hạo lưu lại, sau đó thì ra đi.
Khi nó quyết định rời đi thì Thạch Hạo không thể bình tĩnh được nữa, đặc biệt là gần Hoàng Đô nổi lên những cơn sóng ngầm cuồn cuộn, có nhiều tu sĩ mạnh mẽ lui tới.
Có người mời tu sĩ liều chết để mạo hiểm một lần!
Trận chiến đó, Thạch Hạo chém hai bị tôn giả, khi mọi người phân tích cẩn thận thì khảng định đó không phải là sức mạnh của bản thân, nó có lá bài và có chỗ dựa vững chắc nhưng số lần sử dụng bị hạn chế, cho nên có thế lực lớn muốn mạo hiểm tham dò một lần.
Một vương hầu trẻ tuổi như thế khiến cho rất nhiều người bất an!
Hơn nữa Vũ tộc, Thác Bạt thế gia, Thái Cổ Thần Sơn đều căm thù nó, nhất định phải tạo nên một phen sóng gió, và sẽ có sát kiếp và huyết quang xuất hiện.
Đáng tiếc làm cho những người này phải thất vọng, Thạch Hạo ra đi không chút tiếng động khiến cho cả Lôi tộc, Hỗn Thiên hầu cũng không thể nhìn thấy bóng dáng của nó đâu cả, nó đã im lặng rời đi từ lâu rồi.
Trong lúc nhất thời, gần Hoàng Đô, trên một con đường quan trọng của Thạch Quốc, đâu đâu cũng có người qua lại, không ngừng tìm kiếm thế nhưng vẫn không thể phác hiện ra thứ gì.