Các cường giả vô cùng ao ước được hai vị tiên tử coi trọng, tranh giành vì mình, chuyện này khiến rất nhiều thiếu niên huyết dịch sôi trào, hận không thể lấy thân thay thế.
Nhưng mà, người trong cuộc thì mới biết được, bởi vì Thạch Hạo biết, hai người này vô cùng nguy hiểm, tương lai nói không chừng có thể sẽ cầm binh đao đối mặt lẫn nhau.
Mân ngọc trong suốt, bên trên có ly Cửu Long vô cùng tinh xảo và đẹp mắt tựa như là một kiệt tác nghệ thuật, nó như sắt mà không phải là sắt, như đá mà không phải là đá, lưu chuyển thần hà chín màu, bên trong chứa rượu màu xanh biếc, tỏa ra từng làn hương thơm ngát.
Thạch Hạo cảm ơn rồi đưa lên một hơi uống cạn, lập tức cảm thấy một luồng khí nóng lan tỏa cứ như là một con giao long đang chạy tán loạn trong gân mạch, khiến cho nó không nhịn được mà r*n r* một tiếng.
Chuyện này khiến cho nó giật mình, chỉ một ly rượu mà vượt qua cả rượu Hầu Nhi, thành phần trong đó không chỉ có linh dược mà còn có cả thánh dược, là thần nhưỡng chân chính, giá trị không thể đo lường được!
Sau một khắc, trong cơ thể Thạch Hạo vang lên những tiếng như sấm nổ rồi bùng phát ra một tầng hào quang màu xanh lục, khí tức sinh mệnh phồn thịnh, cả người óng ánh, suýt chút nữa thì đã đột phá bước chân vào Minh Văn cảnh.
Lúc này nó biến sắc mặt nhanh chóng kìm chế, hiện tại nó vẫn chưa muốn tiến vào cảnh giới tiếp theo, tuy rằng Hóa Linh viên mãn thế nhưng nó vẫn luôn có cảm thấy phải cân nhắc lần nữa, muốn đột phát cực cảnh của cổ nhân.
Nhưng mà, dược lực của ly rượu này quá mạnh mẽ làm cho Thạch Hạo phải ngồi ngay xuống đất, toàn lực vận chuẩn phù văn tiến hành trấn áp.
Cuối cùng, một đoàn hi quang màu xanh biếc bị nó áp chế co thành một khối chậm rãi truyền vào trong máu thịt, không cho nó xung kích nữa.
Mọi người biến sắc, rất nhiều người đều biết nó đã là Hóa Linh viên mãn, đã đạt tới ranh giới trong truyền thuyết, cùng sánh vai với tiên hiền cổ đại, thế nhưng tại sao lại không đột phá mà lại áp chế chứ?
Sinh linh của Thái Cổ Thần Sơn khiếp sợ, không ít người trong đó đoán được, bởi vì thực lực bọn họ đủ mạnh thì sự hiểu biết càng nhiều hơn, tỷ như tổ tiên của bọn họ cũng trải qua chuyện tương tự như thế, cuối cùng đã trở thành Thiên Thần!
Nguyệt Thiền, Thiên Hồ tiên tử cũng kinh ngạc, lần đầu tiên thấy hai người căng thẳng như thế, biểu hiện của Thạch Hạo khiến cho các nàng không thể không so sánh lần nữa, đây là một thiếu niên thiên tài bí ẩn, mạnh mẽ khủng khiếp, không nên ở Hoang Vực mà phải là vạn cổ đại giáo dốc hết tâm huyết để bồi dưỡng ra một người kiệt xuất cái thế như thế.
"Tỷ tỷ, ngươi chuẩn bị hầu hạ Ma Vương à, hình như nhìn thấy được một phần trong tương lai, hì hì..." Thiên Hồ tiên tử cười khẽ, sóng mắt câu hồn, nụ cười khuynh nước khuynh thành, quyến rũ động lòng người.
"Hắn và giáo phái ta dù gì cũng có chút ngọn nguồn, cùng với giáo phái của ngươi chung quy lại vẫn là không thế tới được." Nguyệt Thiền tiên tử nói, phong thái xuất trần, cả người xinh đẹp và thánh khiết.
Lúc này, cả giáo quân tràng sôi trào, g**t ch*t hai vị tôn giả, chuyện lớn cỡ này chỉ do một thiếu niên tạo nên khiến cho mọi người khó mà tin được, tự nhiên là vô cùng náo động.