Một chiêu kiếm chém rớt đầu Thanh Loan, máu tươi dâng trào, một đời tôn giả cứ thế chết đi.
Thạch Hạo trợn tròn mắt, đó là cái gì? hỗn độn kiếm mang, hơi đảo qua chút xíu thì khiến người kinh hãi run rẩy, tiểu tháp thần bí thật là mạnh mẽ!
"Gào..." Hùng Hài Tử kêu to rồi nhào về phía trước tranh cướp lấy thân thể Thanh Loan, thân thể của một vị tôn giả lớn như thế thì toàn bộ đều là vật quý giá, đời nào bỏ qua được.
"Ta, ta!" Hùng Hài Tử kêu lên tranh đoạt với tiểu tháp.
Tiểu tháp hóa lớn, từ từ hút lấy đầu lâu của Thanh Loan mặc cho Thạch Hạo chống lại, tranh đoạt với nó nhưng kiên quyết không bỏ qua, chiến lợi phẩm được thu vào trong tháp rồi bắt đầu luyện hóa.
"Tiểu tháp. ta liều mạng với ngươi!" Thạch Hạo hét lớn, một bảo tàng lớn như thế mà không thể chiếm được một thứ gì, thật sự quá thiệt thòi.
Thời khắc này, Hùng Hài Tử lộ ra bản tính tiểu hung tàn của bản thân, ôm chầm lấy tiểu tháp lắc mạnh.
Tiểu tháp vô cùng thần bí, thần uy kinh người thì đời nào có khả năng lay động trước một cảnh giới như nó, lắc lư cùng nó một chút rồi nhanh chóng hướng về thi thể không đầu của Thanh Loan.
"Đây là của ta, sao ngươi có thể làm như thế được hả!" Thạch Hạo cuồng lên, lập tức nhào tới, ôm chầm lấy thi thể của Thanh Loan, dùng sức kéo về phía sau.
Đáng tiếc vẫn là thất bại, không thể nào tranh được với tiểu tháp, chỉ biết trơ mắt nhìn thi thể đó từ từ bị thu vào trong tháp, toàn thân tỏa ra hào quang rực rỡ.
Chuyện này khiến cho Hùng Hài Tử sinh hờn dỗi, lần đầu tiên nếm phải quả đắng, khi đối mặt với tiểu tháp thì nó cảm thấy hoàn toàn vô lực.
Mắt thấy thân thể Thanh Loan sắp sửa biến mất, nó giận dữ kêu to: "Tiểu tháp, ngươi hơi quá đáng đó nhen, ngay cả lông cũng không cho ta luôn à!"
Luôn luôn rất "hung tàn", vậy mà giờ lại ăn quả đắng tự nhiên là vô cùng không cam lòng rồi, không ngừng đứng nơi đó gào thét, biểu đạt sự bất mãn của mình.
"Hai tên tôn giả tựa như tòa núi nhỏ, kết quả bị ngươi nuốt sạch, không sợ gặp quả báo hay sao?!"
Lời nói vừa xong thì Thanh Loan biến mất, một chút thân thể cũng chẳng còn, không còn lưu lại thứ gì.
Thạch Hạo tức điên lên, khuôn mặt xám đen, lý sự nói: "Ngay cả lông mà ngươi cũng chẳng thèm để lại, quá phận quá đấy!"
Tiểu tháp thu nhỏ lại rồi trở về trạng thái ban đầu, ôn hòa trắng bóng, ánh sáng lộng lẫy, xoay tròn trên hư không.
Sau đó, một cọng lông chim xinh đẹp từ từ bay xuống, từ trong tháp rơi xuống mặt đất taoh thành một vệt lưu quang.
Thạch Hạo trợn tròn hai mắt, sau đó tức giận nói: "Ngươi... quá đáng mà, thật sự chỉ cho ta một cọng lông?"
Hùng Hài Tử tức giận, nắm chặt lấy tiểu tháp, dùng sức lắc lắc, nó chưa từng thấy tên nào láo như vậy, nó nói ngay cả một cọng lông cũng không để lại kết quả tên hỗn xược này lại trêu ngươi phun ra duy nhất có một cọng lông chim.
"Ta liều mạng với ngươi!" Hùng Hài Tử giơ nanh múa vướt, ôm lấy tiểu tháp rồi nhét luôn vào trong miệng, dùng sức cắn, hàm răng trắng noãn vang lên những tiếng két két.
"Ấy da, đau chết ta mất!" Thạch Hạo kêu lên, nó cái gì mà chưa từng cắn qua chứ, cái gì mà chưa từng ăn qua, từ hạt cát của Bất Lão Tuyền cho đến chân nhện, tất cả đều nhai rôm rốp thế nhưng hiện tại lại vô cùng đau răng.