Lông đỏ bay lượn, đỏ tươi như máu, gió xoáy điên cuồng, như biển lớn chập trùng, cảnh tượng nơi đây vô cùng yêu tà, từng tiếng gào thét truyền tới.
Đó chính là một vị tôn giả nhen, thế mà cứ vậy bị cuốn vào bên trong, mọi người không còn nhìn thấy bóng hình của Ma Chu đâu nữa, thay vào đó chỉ là những tiếng gào hét truyền ra ngoài.
"A..."
Ma Chu gặp phải phiền phức vô cùng lớn, lúc nào cũng có thể chết đi, vì sợ quá nên mới hét to, từng tiếng rít gào truyền ra ngoài, cứ như là vạn ma đang kêu gọi, vô cùng trầm thấp.
Hiện trường, mọi người lông tóc dựng đứng, mồ hôi lạnh ướt đẫm, một tôn giả mạnh mẽ đến từ Thái Cổ Thần Sơn, hiện tại da thịt cứ như là thớt gỗ, vô cùng thê thảm.
Không người nào có thể biết được cảnh tượng chân thật bên trong lốc xoáy lông đỏ đó, thế nhưng tất cả mọi người đều biết nhất định rất là kh*ng b*, nếu không thì sao lại khiến cho một vị tôn giả không để ý tới hình tượng mà rống to như vậy.
Ngay cả ngọn lửa màu vàng được tỏa ra ở trung ương Thiên cung cũng phải lu mờ, gần như tắt hẳn, Nhân Hoàng Thạch Quốc chấn động mạnh thế nhưng không có phát ra tiếng, bình tĩnh mà nhìn.
"Giết!"
Rốt cuộc, bên trong cũng truyền ra tiếng kêu giết của Ma Chu, thế nhưng kèm theo đó là một hồi gào thét đầy thê thảm, nó như đang cực lực giãy giụa, thế nhưng không thể nào thoát khỏi được.
Thương Long ngang trời, hiện ra bóng ở trong gió lốc, một mảnh thần hỏa hiện lên, Chu Tước cắt ra trời xanh, gió xoáy màu đỏ bảo trùm cả khu vực lớn, thẳng tới phiá chân trời.
Mọi người mơ hồ thấy được cảnh này, nổi sợ hãi của từng người càng tăng nhiều hơn, lông tóc dựng thẳng đứng, thật sự đó là anh linh sao? Nếu không làm sao lại có nhiều hình bóng của chim thần, hung thú vậy chứ.
Trong truyền thuyết, có người có thể triệu hoán anh linh tham chiến, chỉ là phải đánh đổi rất lớn, hơi một tí là muốn hiến tế, thiêu đốt sinh mệnh của mình.
Cảnh tượng này xuất hiện khiến người khác cảm thấy đây chính là đại thần thông cấm kỵ đó, triệu hoán ra chiến hồn đã chết đi, ngưng tụ lại pháp thể của bọn họ rồi chiến một trận ở kiếp này!
Lốc xoáy lông đỏ càng đáng sợ hơn nữa, thế nhưng những bóng mờ kia cũng nhiều hơn nữa, lúc thì ẩn núp lúc thì bị ánh mắt của người khác nhìn thấy.
"Đó là một con... Chân Hống!" Có người sợ hãi, họ nhìn thấy một con quái vật khổng lồ xuất hiện trong lốc xoáy lông đỏ, cả người được bao bởi bộ lông màu đỏ đậm, cực kỳ dữ tợn, lóe lên rồi biến mất.
Bộ lông màu đỏ ở trong gió chính là của nó sao?
Tương truyền, Chân Hống tu đến đỉnh cao thì có thể giết Thần, vô cùng hung cuồng, uy thế ngập trời, mà tự xưng bản thân mình là Thiên Thần.
Ở thời Thái Cổ, chúng nó tạo ra uy danh hiển hách không gì sánh được, xé rách Ma tộc, nuốt chủng thần huyết, chiến tích huy hoàng như thế khiến cho thế nhân phải run rẩy.
Chân Hống thoáng qua, rồi lại hiện ra một con Tỳ Hưu, cũng giống như thế, vảy giáp giống như bộ lông kia đỏ như máu, thân thể khổng lồ lóe lên rồi biến mất.
"Trời ạ, ngay cả con Thương Long kia cũng là màu máu luôn!"
Có người nhìn thấy một con Long bay tạt ngang bầu trời, âm thanh run run, chuyện gì đang xảy ra thế này, lại sao đều là màu máu?
"Ta biết rồi, ở cổ đại có một nghi thức tên là huyết tế, chính là như thế đấy."
"Những thứ này... đều là sinh linh vô địch, lẽ nào bị người khác huyết tế, sao có khả năng đó được chứ? Mặc cho sinh linh vô địch có thần thông thiên đại thì sao, người khác còn sống thì thế nào?!"
Mấy thứ kia chính là do huyết tế nên anh linh mới xuất hiện ra, đây là một loại cảnh tượng như thế nào, chả lẽ là tái hiện lại cảnh tượng khi xưa?