Ban đầu, tất cả mọi người tưởng mình đang mơ, trung ương Thiên cung cùng với cả cái quảng trường thật lớn ở hoàng thành từ mặt đất bay lên trời, ầm ầm nổ vang, vượt qua hư không giáng lâm ở bên ngoài giáo quang trang!
Đây là thủ đoạn kinh khủng đến cỡ nào, là Thạch Hoàng ra tay hay là cả tòa Thiên cung là một pháp khí siêu cấp?
Cờ lớn phấp phới, quân đội hùng hậu ở khắp nơi, mỗi một binh khí tinh thần tràn trề, như là một bầy hổ lang, hoặc nâng chiến mâu, hoặc nắm lợi kiếm, đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm mọi người.
"Nhân Hoàng giá lâm!" Có người hét lớn.
Rất nhanh, sát khí biến mất, có chiến tường tiến lên thi lễ, ra lệnh những binh sĩ phía sau chỉnh trang đội ngũ.
Giáo quân tràng cực kỳ hùng vĩ, lớn hơn rất nhiều lần diễn võ trường của hoàng cung, đưa mắt nhìn cũng không thể nhìn thấy điểm cuối, dường như đây là một cùng tử địa trống trải.
Có người nói nhỏ, nơi đây trước kia từng là một khu chiến trường thời Thượng Cổ, được nhuốm quá máu Thần Ma khiến cho không có một ngọn cỏ nào, sinh cơ khô cạn, nhưng đây lại là một nơi tốt để luyện binh, mài dũa ý chí và sát khí cho bạn hạ.
Trên vòm trời, một con Ma Chu đứng sừng sững, nó thật giống như là một ngọn núi khổng lồ, toàn thân xanh biếc, hàn quang quanh lông vô cùng lấp lánh, từng cọng như là chiến mâu, trong cái lấp lánh là sự lạnh lẽo.
Trong lòng nó chẳng thế nào bình tĩnh được, vừa nảy cả tòa thiên cung cùng với quảng trường lăng không bay tới, vậy mà nó cũng bị cuốn ở bên trong, trực tiếp xuất hiện ở giáo quân tràng này, thật sự khiến cho nó chấn động.
"Thiếu niên nhân loại, hiện tại ngươi có thể chọn cách chết cho mình rồi đó." Ma Chu lên tiếng, âm của nó không cao thế nhưng lại vô cùng uy nghiêm, khuấy động dưới trời cao, khiến cho đế quân trần nổ vang.
Mọi người đều tìm kiếm Thạch Hạo, tôn giả xuất hiện, đã muốn động thủ, nó ở đâu?
Một khu vực nào đó rất yên tĩnh, có người đưa mắt nhìn tới, dẫn theo ánh mắt của tất cả mọi người, rốt cuộc cũng đã thấy chính chủ, ai nấy đều trợn mắt há miệng.
Nó... vẫn đang ăn!
"Giờ mà vẫn ăn được hả?" Có người sợ hãi kêu lên, cũng có chút phát điện, tên này quá bình tĩnh mà.
Nó ngồi xếp bằng trước bàn ngọc, trước mặt có một cái chân nhện màu vàng nằm ngang, lớp xa vàng được xé ra, lớp thịt tươi ngon và óng ánh ở bên trong, nó đang nhanh chóng cắn gặm, miệng đầy nước bọt, thỉnh thoảng còn uống vài ngụm rượu.
"Ta mời khách, đừng khách khí nhá." Nó vừa ăn vừa bắt chuyện, tỷ như Vũ tộc, Thạch Tử Đằng, gia tộc Thác Bạch, đương nhiên còn có một vài thiếu niên của Thái Cổ Thần Sơn nữa.
Cả đám người như ngất xỉu, ai dám ăn chứ, như thế không phải muốn chết à, nếu như Ma Chu nhìn thấy thì có thể buông tha sao? Mà Thạch Tử Đằng, Vũ tộc... thì sắc mặt càng tái xanh, việc này cũng quá ngang tàn.
"Hiện tại dù ngươi muốn chết cũng rất khó, ta quyết định để ngươi sống tiếp!" Thái Cổ Ma Chu âm thanh như sét đánh, chấn động cả hư không, hiển nhiên nó rất là nổi giận.
Có lúc sống sót còn kinh khủng hơn cả tử vong, nó muốn lấy thủ đoạn tàn khốc nhất để trấn áp Thạch Hạo, khiến cho nó chịu đầy đủ các loại dằn vặt, ngày ngày thân hình ở bên trong luyện ngục.