Kim Chu gần như phát điên, chỉ là một tên nhóc hỉ mũi còn chưa sạch mà lại dám nói hắn như vậy, cứ như là một vị đại năng đang răn dạy hậu nhân vậy.
Không thể tha thứ được, tên nhóc miệng còn hôi sữa này còn đập đập bả vai hắn, hơn nữa rất là tùy ý, dáng vẻ nhẹ nhàng bình thản tựa như mấy gió, giống như là chuyện đương nhiên.
Một tiếng sét nổ tung, tia chớp màu vàng lượn lờ dày đặc khắp hư không, Kim Chu bùng phát, thò ra một bàn tay màu vàng thật lớn hòng tiêu diệt Thạch Hạo, muốn xóa sổ nó khỏi thế gian.
Không chút tiếng động, thị vệ trưởng mặc áo xám xuất hiện, nhẹ nhàng ho khan một tiếng thì hư không chợt đông lại, Kim Chu không thể động đậy, ngay cả quy tắc trật tự mà hắn tỏa ra cũng bị ổn định lại.
Mọi người khiếp sợ, đây là lần đầu tiên người ta thấy thị vệ trưởng ra tay, ho khan một tiến khiến cho thân thể vô cùng mạnh mẽ của Kim Chu không thể động, bị trói buộc ở nơi đó.
"Đại thọ Nhân Hoàng không được quấy phá, nếu muốn quyết chiến có thể tiến vào diễn võ trường." Thị vệ trưởng mở miệng nói/
Sói con đứng bên chân Thạch Hạo gào một tiếng, nhanh chóng nhào tới rồi cắn loạn vào chân của con Kim Chu kia, trong giay lát vũ y màu vàng nhanh chóng bay tán loạn, một chân lộ ra hơn nữa phần, quần áo bị cắn cho rách nát.
Trong lòng mọi người nhảy một cái, một con sói con dài hơn một xích mà lại lợi hại như thế? Đó chính là bảo y thế mà lại bị nó cắn nát, hơn nữa móng vuốt và hàm răng nhỏ của nó lại tạo nên những vết thương rất đáng sợ.
Nên biết, là sinh linh thuần huyết thì cơ thể còn cứng rắn hơn cả tinh thiết, binh đao bình thường khó lòng thương tổn.
Thế nhưng con sói này chỉ dài hơn một xích, giả ngu giả ngốc ở bên cạnh Thạch Hạo nên mọi người không để ý, không hề nghĩ lắng lại có thể cắn thương sinh linh thuần huyết.
Trong con mắt của thị vệ trưởng chợt lóe thần quang, rất là kinh ngạc, hắn niêm phong cả hư không thế nhưng con sói con này lại có thể đột phá phong ấn, không chút ảnh hưởng rồi chạy tới cắn con Kim Chu kia, rất là phi phàm!
Hắn triệt tiêu thần lực nếu không rất có thể một chân kia của Kim Chu sẽ bị sói con ăn thịt mất, hiện tại máu tươi đầm đìa cả ra.
"Xám con trở lại nào, cái chân đó có độc, thúi lắm, đừng nên ăn." Thạch Hạo mở miệng kêu sói con trở lại, chủ yếu là sợ nó chịu thiệt.
Trong chớp mắt Kim Chu khôi phục lại tự do thì vô cùng tứ giận, đầu tiên là trừng mắt nhìn thị vệ trưởng rồi sau đó một chưởng vỗ về phía sói con, cương phong màu vàng trở nên điên cuồng.
Động tác của sói con rất nhanh lẹ, xoẹt một cái ở chổ đó chỉ còn lại bóng mờ, nhanh chóng lướt ra xa hơn mười trượng, sau đó ngoắc ngoắc cái đuôi chạy về bên cạnh Thạch Hạo, dùng đầu húc húc vào chân của nó.
"Diễn võ trường ở bên kia." Thị vệ trưởng thủ thế rồi chỉ sang một bên, đồng thời trong mắt lộ ánh sáng tàn nhẫn, hắn mặc dù là một ông lão thế nhưng lại như là kiếm thần ngủ đông dưới vực sâu, phong mang ẩn nhưng không lộ.
"Đi, đi cắt đầu ngươi!" Kim Chu cười gằn, nói thế nào thì hắn cũng sẽ không bỏ qua cho thiếu niên này, chuyện vừa rồi khiến cho hắn rất giận dữ.
"Ngươi nói ta đi là ta phải đi à, dựa vào cái gì hả, một ngươi không thể ăn thịt, hai không phải là bé múp xinh đẹp gì cả, ba dáng vẻ vênh váo tự đắc, vì sao ta phải làm theo chớ?" Thạch Hạo không đi.
"Thái Cổ Kim Chu đại biểu là thần thánh, có khí tức tốt lành, thân thể tràn đầy ánh vàng, nó cũng không có độc mà là một dị chủng trong Ma Chu." Trong bóng tối có người khẽ nói.
"Thật sự?"Thạch Hạo trợn tròn hai mắt.
Sau đó mấy người khác nghị luận, quả thật là như thế, Kim Chu chính là sinh linh thuần huyết của thần thánh, không có dịch độc, tục truyền thời Thái Cổ có một con nhện màu vàng thu thành Thiên Thần vị, bễ nghễ cả thiên hạ.