"Pháp khí Thần linh - hộ tí, là vật tổ truyền của bộ tộc ta nên không thể để xảy ra việc gì, lần này có thể cho ngươi mượn, nếu như ngươi sống sót nhất định phải trả lại cho ta." Vân Hi nói.
"Vậy mà ta còn tưởng rằng ngươi đến để đưa bản thể hộ tí cho ta, hoặc là đưa một cái khác tương tự chớ, gộp lại thành một cặp để đến thời điểm đó g**t ch*t đại Ma Chu và Thanh Thiên Thần Sơn nữa, thất vọng quá." Thạch Hạo nói.
Vân Hi giận đến nghiến chặt cả răng, tên quỷ này luôn luôn đề cao bản thân mình? Còn muốn g**t ch*t hai tôn giả, thật sự coi đây là tổ Côn Bằng ở Bắc Hải sao.
Còn nữa, trước kia hộ tí chính là do nó dọa dẫm vơ vét nên mới lấy được, giờ dựa vào cái gì mà phải cho nó.
Vân Hi nghĩ tới cảnh cùng đối phương vật lộn ở Bách Đoạn sơn, còn cắn cả lỗ tai của nàng thì cả người chẳng hề dễ chịu, cứ như có cả đám sâu nhỏ đang bò trên người nàng, không sao quên đi được.
"Không ngờ mặt ngươi lại dày như thế." Ngân Tuyết lẩm bẩm.
"Sao ngươi lại biết ta mặt dày, ngươi chưa sờ qua mà." Thạch Hạo vừ nói vừa nhìn nàng một cái, rồi sau đó chuyển hướng đến cái lỗ tai của thiếu nữ Vân Hi.
"Da mặt ngươi đúng là dày." Vân Hi bổ sung.
"Nói tầm bậy, không biết thì đừng có nói lung tung, da mặt ta vô cùng mỏng, sợ da mặt của các ngươi còn dày hơn cả ta nữa, không tin chúng ta cùng nhau sờ thử đi."
Nơi xa xa, một đám người đều trợn mắt.
Đáng ghét mà, rất nhiều người trẻ tuổi oán thầm, tên Hùng Hài Tử quả nhiên đáng ghét, quá vô sĩ.
Vân Hi và Ngân Tuyết trừng mắt nó, chưa từng thấy ai da mặt lại dày như vậy.
"Đi chết đi!" Hai người vừa lui lại vừa hét lớn, khuôn mặt đỏ ửng.
"Sư muội, ngươi xem, da mặt các nàng còn dày hơn cả ta, cũng không dám cho ta sờ, rõ ràng là đang chột dạ mà." Thạch Hạo quay đầu nói với Hỏa Linh Nhi.
Mọi người cũng không nói gì, tên quỷ này quả thật là Nhân thần cộng phẫn. Đám thiếu niên của Thái Cổ Thần Sơn như uống phải máu ma mà hóa cuồng, rất muốn xông ngay lại, nữ thần trong lòng bị đùa bỡn bọn họ không thể nhịn được nữa.
Nhưng mà, suy nghĩ lại thì cũng không ai dám làm bậy, bởi bọn họ biết, tên quỷ này quá hung tàn, bốn người vừa rồi bị đập nát cả mông, đó chính là 'tấm gương' rõ ràng nhất.
"Hộ tí... sau đó trả lại cho ta." Thiếu nữ áo tím nói.
Thạch Hạo liếc nhìn nàng một chút, nói: "Nếu như ta chết trận thì mấy tên tôn giả kia sẽ lấy đi hộ tí, sau này nhất định quy về lại với Thiên Thần sơn các ngươi, dù sao cũng là người quen cũ. Hiện tại ngươi lại muốn ta hứa hẹn, nếu như ta không chết thì trả lại cho ngươi, ha ha, mưu tính thật hay nhen, nói gì đi nữa, qua cuộc chiến này thì cũng phải lấy về cho bằng được. Nhưng mà, dựa vào cái gì? Đây là vật làm tin, rồi sau đó các ngươi không tuân thủ ước hẹn cho nên vật này quy về ta. Có dịp thì nên đưa bản thể của hộ tí cho ta luôn đi."
Vân Hi cắn răng, tên quỷ này thật là khó chơi. Một chút thiệt thòi cũng không chịu, cứ như là lưu mạnh, không còn cách nào. Nhưng là hộ tí chính là một cặp cổ vật của Thiên Thần sơn, nó có ý nghĩa đặc biệt không thể rơi vào tay người ngoài.